Tác giả: Ái Phiêu Đích Dạ
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341696
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1696 lượt.
khả năng rất lớn cho một hành động thân thiết thân thể khác bắt đầu.
Ngụy Du cảm nhận được độ ấm lòng bàn tay Bác Thần truyền đến, cô vô thức dựa vào bờ vai hắn, nắm chặt vạt áo hắn. Trong lòng cô chỉ không muốn khóc ở trước nhiều người như vậy, lại biến thành xâm nhập vào lòng người đàn ông không thuộc về mình.
Bác Thần có chút cứng ngắc, tay hắn đẩy cô ra nhưng bên tai truyền đến tiếng nghẹn ngào của cô, nhìn cơ thể run rẩy của cô chung quy vẫn không có biện pháp làm ra hành động tàn nhẫn ấy.
Ngọn đèn trong bar mờ ảo, miệng nói là trong sạch nhưng nam nữ trong sạch hiếm khi cùng nhau ở một chỗ, Chuyện này đối với tình nhân là lãng mạn nhưng đối với người vẫn luôn đợi họ ở nhà thì sao?
Người con gái nhỏ giọng khóc vừa yêu kiều lại êm tai như tiếng nhạc, Bác Thần cảm thấy tình cảnh này đối với hắn mà nói, vốn có thể ứng phó tự nhiên nhưng giờ này khắc này trong đầu hắn không ngừng hiện ra thân ảnh của Lâm Hiểu, nụ cười của cô, hờn dỗi của cô, cả thế giới của cô chỉ có mình hắn…Tất cả đều không thể tránh đi, kích thích thần kinh bất an của hắn.
Hắn có loại xúc động muốn đẩy người phụ nữ trong lòng ra nhưng lý trí đã trấn áp hành vi đó. Một lúc lâu sau, hắn vẫn chỉ có thể giữ thẳng lưng, tùy ý cô tựa vào vai mình khóc.
Chưa đánh đã khai
Ngụy Du khóc một hồi lâu, mới rời khỏi vai Bác Thần.Bả vai mất đi sức nặng, ngay cả trái tim Bác Thần cũng thấy nhẹ hơn. Hắn thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Ngụy Du lau nước mắt khó khăn nói với Bác Thần: “Thật xin lỗi, khiến anh chê cười rồi.”
Bác Thần lắc đầu, an ủi: “Khóc nhiều rồi, bây giờ em đã cảm giác khá hơn chưa?”
Ngụy Du vốn suy nghĩ sâu sắc, trải qua một hồi khóc như vậy, nhưng thật ra suy nghĩ đã thanh tỉnh hơn nhiều, cô hít sâu một hơi nói: “Em không sao.”
Nhìn thấy cô khôi phục bình thường, Bác Thần cuối cùng cũng tìm được lời an ủi thích hợp: “Nếu không em thương lượng với mẹ em cùng bạn trai, cho em làm việc thêm hai năm sau đó mới chuyển sang làm viên chức. Thực ra mẹ em nói cũng đúng, em dù sao cũng là con gái, cứ trường kỳ bôn ba bên ngoài thì quá mức vất vả. Hiện tại em tuổi còn trẻ thì có thể trụ được, đợi đến khi em có gia đình cùng đứa nhỏ, cứ ngày ngày đi công tác như vậy quả thật sẽ có chút vấn đề.”
Đến lúc Bác Thần dừng xe, Ngụy Du nhìn cây xoài già trước cổng tiểu khu, đột nhiên nói với Bác Thần: “Anh còn nhớ trước kia anh vẫn thường ở chỗ này chờ em không?”
Hỏi xong câu này, Ngụy Du dường như nhớ lại một việc rất vui vẻ, “ Khi đó anh tránh ở phía sau cây, chỉ sợ bị mẹ em phát hiện.”
Bác Thần nhìn theo phương hướng cô chỉ. Đầu óc hắn hiện giờ có chút trì độn, cảm giác vẫn nhớ rõ việc này nhưng không hiểu sao tâm tình có chút không hứng thú, không thể tưởng tượng lại tình cảnh hồi đó, nên chỉ cười ứng phó: “Ừm, đúng vậy.”
Ngụy Du ngừng một lát, cô có thể cảm giác được Bác Thần chỉ trả lời cho có lệ. Cô không nói thêm gì nữa, mở cửa xe đồng thời quay đầu lại nói: “Cám ơn lời đề nghị của anh hôm nay, nó thực sự trợ giúp rất lớn.”
“Trong nhà chưa tỏ ngoài ngõ đã tường. Anh chỉ là thuận miệng nói ra mà thôi, có thể giúp được em thì thật tốt.” Bác Thần lắc đầu khách khí nói.
Ngụy Du cười cười, đi xuống xe.
Bác Thần gật đầu với cô liền lái xe rời đi.
___^^___^^___
Lâm Hiểu ngồi xổm trên sàn nhà lạnh lẽo không biết bao lâu mới đứng dậy. Ánh mắt cô lộ vẻ mờ mịt. Cô muốn tức giận lại không biết nên làm sao tức giận. Cô tức cái gì? Tức hắn không ném bỏ quà tặng, hay là tức hắn lừa cô nói không có khăn quàng cổ? Tức hắn tại sao có nhiều khăn quàng cổ như vậy hay càng buồn cười hơn là tức hắn sao nhận được khăn quàng cổ mỗi một cái đều tốt hơn so với cái của cô?
Càng nghĩ cô càng không rõ tại sao mình tức giận. Cô thử tưởng tượng mình có thể tựa như bình thường, vờ tức giận, làm nũng hắn bắt hắn ném tất cả khăn quàng đi. Nhưng cô lại phát hiện cô không làm được.
Cô thật sự muốn tức giận chất vấn hắn vì sao có nhiều khăn quàng cổ như vậy, hắn rốt cuộc từng có bao nhiêu người phụ nữ, nhưng lại phát hiện mấy vấn đề mình chất vấn một chút ý nghĩa cũng không có. Cô vốn chỉ biết tình sử của hắn phong phú, hiện tại đột nhiên lôi ra giận dỗi, có phải rất giống rảnh rỗi không có việc gì làm nên tìm thêm việc?
Suy nghĩ Lâm Hiểu rơi vào ngõ cụt. Cô cảm thấy vừa khổ sở vừa lạnh lẽo, trong đầu lại cố gắng tìm kiếm cách giải quyết. Cô một chút cũng không vui, nhưng dù có không vui cô vẫn không muốn nổi giận với Bác Thần.
Càng thêm chỉ mơ hồ nghĩ tới việc buông tha cho đoạn tình cảm này, cô đã cảm thấy sợ hãi.
Ngoài phòng khách Lý gia,truyền đến tiếng dì Lan gọi to cô ra ngoài uống trà. Âm thanh kia xuyên thấu vào tựa như một cái chùy đập mạnh gáy Lâm Hiểu đánh gãy suy nghĩ miên man bế tắc của cô, khiến cô phục hồi lại tinh thần.
Hẳn là nên ra ngoài, Lâm Hiểu nói với chính mình.
Lâm Hiểu theo bản năng nhìn về mặt gương trên tủ quần áo, lại phát hiện sắc mặt mình khó coi dị thường.
Cô đang do dự, chợt nghe thấy tiếng nói củ