Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Tác giả: Ái Phiêu Đích Dạ

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341554

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1554 lượt.

ang sức, vừa mới thả tóc đột nhiên phát hiện không thấy chiếc vòng vàng của mình. Cô kinh hoảng. Chiếc vòng này trị giá ba ngàn đồng, tuy không phải đặc biệt quý giá nhưng là quà tặng đầu tiên bạn trai tặng cô. Mất nó khiến cô hoảng sợ, vội vàng nhớ lại. Cô nhớ rõ thời điểm trong quán bar vẫn còn thấy nó, còn nhớ rõ lúc tháo dây an toàn tay cô không cẩn thận đụng vào cửa xe, như vậy chiếc vòng có khả năng rất lớn rơi ở trên xe Bác Thần.
Cô không nghĩ nhiều, vội cầm lấy điện thoại gọi. Lần thứ nhất không tiếp, lại vội vàng gọi lần hai, cuối cùng Bác Thần cũng nhận điện.
“A Thần, chiếc vòng của em rơi trên xem anh, anh có thể giúp em ra xe tìm được không?” Ngụy Du không đợi Bác Thần mở lời, liền khẩn trương mở miệng nói.
Nhưng vội vàng như vậy khiến hắn không biết nên làm gì tiếp theo. Hắn thực vội, thực sốt ruột, chỉ muốn nhanh chóng giải quyết mọi chuyện sau đó trở lại bên Lâm Hiểu. Lông mày hắn nhăn lại, nội tâm dày vò mà nôn nóng. Hắn chưa từng nghĩ tới bởi một Ngụy Du, bởi một cuộc hẹn, có thể khiến Lâm Hiểu đau lòng đến thế.
Có lẽ đáy lòng hắn cũng có tưởng tượng đến khả năng Lâm Hiểu sẽ nổi giận nhưng hắn không cảm thấy Lâm Hiểu ngoại trừ nổi giận còn có thể làm gì khác. Cho đến khi nhìn thấy bộ dáng đau lòng đến cực điểm của Lâm Hiểu, hắn mới biết được mình sai rồi, sai thái quá.
Đầu của hắn có chút trống rỗng, chỉ có thể nghĩ, Lâm Hiểu vẫn đang chờ hắn, hắn phải giải quyết mọi chuyện thật nhanh, sau đó nói lại với Lâm Hiểu. Cô vẫn luôn chờ hắn, hắn không thể làm cho cô thất vọng, lúc này đây hắn không thể tiếp tục sai thêm nữa…
Bác Thần xuống lầu, ở trong xe tìm được chiếc vòng của Ngụy Du, nhờ phản quang nên hắn tìm được rất nhanh. Bác Thần nhẹ nhàng thở ra. Cho đến khi tìm được chiếc vòng, Bác Thần mới thấy may mắn vì Ngụy Du không phải lấy cớ muốn tìm hắn. Hiện tại tìm được vòng rồi, hắn cũng thấy thoải mái hơn.
Nếu không tìm thấy, Ngụy Du ở bên kia khẩn trương cầu hắn giúp cô đến quán bar tìm, vậy thì càng tệ hơn. Sợ nhất là không tìm thấy vòng, Ngụy Du lại không từ bỏ việc tìm nó, thường thường gọi điện thoại tới khóc lóc kể lể, thậm chí hẹn hắn ra, nếu vậy lại càng không xong.
May mắn, sự tình không phát triển theo hướng đó.
Ngụy Du tiếp điện thoại, Bác Thần hồi phục tinh thần, nói: “Ngụy Du, tìm được vòng rồi.”
Trong lòng Ngụy Du thở phào nhưng chợt nổi lên cảm giác phức tạp, “ Vậy là tốt rồi, thật sự ngại quá, tối như vậy còn khiến anh đi ra ngoài.”
“Như vậy đi, thừa dịp hiện giờ anh rảnh, anh lái xe đến đem vòng trả lại cho em.” Đầu Bác Thần tựa vào ghế xe, ánh mắt truyền đến cảm xúc không yên lòng, nhưng vẫn cố gắng khống chế mình lấy lại tinh thần.
Ngụy Du lắp bắp kinh hãi: “Sao em có thể không biết xấu hổ để anh làm thế?”
“Ân, không có việc gì, em chỉ cần xuống dưới lầu lấy là được.”
Nói chuyện xong với Ngụy Du, Bác Thần liền lái xe đến nhà cô. Lúc này đã hơn 11 giờ, trên đường vẫn còn rất nhiều người, tuy chưa tới mức kẹt xe nhưng cũng không có cách nào đi nhanh được. Bác Thần thường thường gõ ngón tay, tránh để mình không quá mức lo lắng.
Một lúc sau, cuối cùng Bác Thần cũng tới được nhà Ngụy Du, bởi vì lúc trước đã gọi điện thoại nên lúc này Ngụy Du đang đứng dưới lầu chờ.
Ngụy Du đứng dưới cây xoài già bên cạnh đèn đường, Bác Thần dừng xe trước mặt cô rồi đi xuống.
Ngụy Du thấy Bác Thần xuống xe liền tiến lại gần.
Bác Thần vươn tay, Ngụy Du nhận lấy chiếc vòng từ tay hắn. Nhìn thấy nó vẫn hoàn hảo như trước, cô nhẹ nhàng thở ra, ngẩng đầu cười nói với Bác Thần: “Thật sự cảm ơn anh, còn đặc biệt lái xe qua đây.”
Bộ dáng tươi cười như hoa của cô đối với Bác Thần mà nói thực chói mắt. Cô cười càng đẹp, bộ dáng Lâm Hiểu khóc đến chật vật trong đầu Bác Thần càng khắc sâu. Rõ ràng nước mắt trên cổ đã bốc hơi từ lâu nhưng chúng tựa như bùa mê, chỉ cần hơi nhớ lại đã có thể cảm giác được sự ướt át lạnh lẽo trên cổ.
Bác Thần muốn đáp lại cô “Không khách khí” nhưng trên mặt như thế nào cũng không thể nở lên dù chỉ là một nụ cười giả dối.
“Ngụy Du, em sắp trở về thành phố G sao?” Bác Thần hỏi cô.
“Sắp rồi, kỳ nghỉ đông của em sắp kết thúc.” Ngụy Du nói xong, nghĩ tới chuyện đêm nay, “Em còn phải nói cám ơn anh, không ngờ mẹ em lại đồng ý với ý kiến của anh, lần khác để em mời anh một bữa cơm đi.”
Bác Thần nhìn Ngụy Du, cô gái trong sáng ngày xưa hôm nay đã có thể làm ra bộ dáng hào phóng lại quyến rũ đến vậy.
Tâm tình Bác Thần không tốt, sắc mặt hắn có chút cứng ngắc. Lời mời của Ngụy Du khiến hắn nhớ đến Lâm Hiểu, nhớ đến khuôn mặt cô tràn ngập cảm giác bi thương, từng câu nói của cô đều như đánh vào lòng hắn.
“Thực xin lỗi.”
Bác Thần đột nhiên nói một câu như vậy khiến Ngụy Du sửng sốt, hỏi: “Cái gì?”
“Lần này anh đi khiến bạn gái anh không hài lòng, anh không muốn khiến cô ấy không vui cho nên về sau bất kỳ cuộc hẹn nào với anh, hay là thôi đi.” Bác Thần nói thẳng.
Ngụy Du có chút không kịp phản ứng, giễu cợt: “Bạn gái anh ghen sao? Cũng đúng, nói như thế nào thì em cũng là mối tình đầu của anh, cô ấy cáu kỉn


Duck hunt