XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Tác giả: Ái Phiêu Đích Dạ

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341564

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1564 lượt.

ó nghĩ tới hay không, anh an ủi người khác tốt lắm, vậy em đây làm sao bây giờ…Anh có biết hay không em đau quá, cả người đều đau…”
Tầm mắt Bác Thần dừng lại trên vách tường trắng tinh phòng Lâm Hiểu không nháy mắt, nhìn lên.
Hắn có thể cảm giác được nước mắt từ nóng bỏng trở nên lạnh lẽo rơi vào áo hắn. Dù nước mắt không hề tiến vào ngực hắn nhưng trái tim lại giống như ngâm trong nước muốn ngừng đập.
Bác Thần vươn tay, ôm thắt lưng Lâm Hiểu. Bàn tay hắn xuyên qua tóc Lâm Hiểu, như đem cô thật sâu tiến vào lòng mình. Khuôn mặt hắn hơi nghiêng sang một bên, có thể chạm vào mái tóc lạnh lẽo của Lâm Hiểu.
Hắn muốn nói cái gì đó, lại không biết nên nói từ đâu, chỉ có thể dùng thanh âm khàn khàn: “Thực xin lỗi…”
Thực ra Lâm Hiểu đã mềm lòng, hoặc là nói cho tới bây giờ lòng cô cũng chưa khi nào cứng rắn. Nghe thấy lời xin lỗi của hắn liền cảm thấy tất cả vấn đề đều không còn là vấn đề. Cô muốn ôm hắn nhiều hơn nhưng cố tình đúng thời điểm này, điện thoại trong túi Bác Thần lại không thức thời vang lên.
Tiếng chuông điện thoại chói tai vang lên phá hủy không khí hiện tại, hắn rất muốn không để ý tới nhưng tiếng chuông kêu liên tục không ngừng như nhấn mạnh sự tồn tại của nó.
Lâm Hiểu cứng đờ, từ trong lòng Bác Thần đi ra.
Bác Thần rất muốn bỏ mặc nhưng thấy Lâm Hiểu im lặng nhìn hắn, đành sờ soạng lôi điện thoại ra.
Vừa nhìn thấy hai chữ “Ngụy Du” trên màn hình, vẻ mặt hắn hoàn toàn cứng ngắc.
Lâm Hiểu thấy vẻ mặt hắn cùng thân mình thoáng chốc không động đậy liền đoán được người gọi tới là ai.
Cô đứng lên, quanh chân rải rác rất nhiều sợi len, ý nghĩ lại có chút trì độn, nhưng vẫn như trước không chế chính mình ngồi vào bàn trang điểm cầm khăn giấy lau nước mắt trên mặt mình.
Nhìn vào gương trang điểm, cô thấy Bác Thần vẫn ngồi yên lặng dưới đất, hắn vươn tay, dường như muốn gỡ bỏ pin điện thoại. Lâm Hiểu thấy động tác của hắn, cô quay đầu lại nói: “Anh nghe đi, em tình nguyện để anh ở trước mặt em nghe điện thoại của cô ấy.”
Lời nói của Lâm Hiểu khiến động tác của Bác Thần chợt dừng lại. Chậm trễ một lát như vậy, tiếng chuông không hề vang lên nữa.
Hắn vừa thở phào một chút, nhưng không nghĩ tới Ngụy Du lại gọi tiếp. Bác Thần nhìn về phía Lâm Hiểu, mặt cô không chút thay đổi, nhìn qua dường như rất bình tĩnh nhưng hai mắt ửng đỏ, hai hàng mi khẽ run, đã bán đứng cô.
Bác Thần nắm chặt di động, đôi môi nhếch lên, vẫn tiếp cuộc điện thoại này.
Lâm Hiểu nhìn hắn nói chuyện.
Bác Thần không nói gì, chỉ ừ vài tiếng, cuối cùng nói một tiếng “được”, như đang đồng ý chuyện gì.
Lâm Hiểu không hỏi, cô chỉ nhìn, tựa như đang xem một tiết mục nhàm chán, không thể khơi nổi hứng thú trong cô. Mà Bác Thần quả thật đứng lên, hắn đi đến trước mặt Lâm Hiểu rồi dừng lại.
Bác Thần cúi người, nâng tay xoay đầu cô lại, gạt đi những sợi tóc vương trên mặt cô. Vẻ mặt hắn nghiêm túc khác thường, nhìn thẳng vào hai mắt cô.
Lâm Hiểu không tránh hai mắt hắn, cô nhìn vào hai mắt hắn được ánh đèn chiếu vào mà sáng lên, tựa như đem thế giới của mình hoàn toàn bày ra không một chút giấu diếm.
Bác Thần cúi đầu hôn lên trán cô, khóe mắt cô, làm cho Lâm Hiểu không nhịn được nhắm mắt, đợi đến khi môi hắn rời khỏi mới mở ra.
Bác Thần tận lực giống như bình thường cười với cô rồi nói: “Anh sẽ mau chóng trở về, em chờ anh. Đến lúc đó, em sẽ có được một Lý Bác Thần bản nâng cấp, em nói hắn đi đông hắn không dám đi tây, hắn sẽ không làm chuyện ngu xuẩn khiến em thương tâm, nếu hắn còn dám làm em đau, em đưa kéo cho anh, anh giúp em đâm hắn, làm cho hắn càng đau hơn so với em, được không?”
Ngữ khí của hắn vẫn mang theo vẻ đùa cợt như trước nhưng so với dĩ vãng lại nhiều hơn một phần chân thật, như thật sự có thể khiến chuyện này trở thành sự thực.
Lâm Hiểu sững sờ, giật mình nhìn hắn khiến Bác Thần không nhịn được lại hôn lên môi cô.
Bác Thần bắt lấy tay cô, đem mu bàn tay cô dán lên môi mình, lại kéo cô đến bên giường, ấn cô ngồi xuống, mỉm cười nói với cô: “Em chờ anh.” Nói xong Bác Thần bước thẳng ra ngoài.
Lâm Hiểu ngồi trên giường, nhìn theo bóng dáng đã biến mất của hắn, trong lòng dường như trống rỗng lại như ấm áp khôn cùng, không thể nói rõ là cảm giác gì. Hai mắt cô vô ý nhìn đến gối đầu giường, liền kéo lại ôm vào lòng. Cô đặt cằm lên gối, ngây người nhìn mặt sàn hỗn độn.
Một hồi lâu sau mới ngẩng đầu xem đồng hồ.
Mới chỉ trôi qua 5 phút…



Ngụy Du trở về nhà, không biết có phải vì việc cô chạy đi dọa sợ mẹ hay không, mà cô vừa nói đến đề nghị của Bác Thần với bà, bà lại vui vẻ đồng ý. Quá trình này so với tưởng tượng thuận lợi hơn nhiều, từ đáy lòng Ngụy Du cảm kích đối với Bác Thần nâng lên vài phần. Cô cảm thấy vui vẻ nhưng lại có chút hoảng hốt, hai loại cảm xúc mâu thuẫn này cho cô biết đáy lòng mình xúc động. Cô liều mạng cố đè nén chúng xuống lại phát hiện càng chèn ép, lại càng khát vọng.
Nghĩ đến việc ngay sau đó phải trở về thành phố G, trong lòng chợt vô cùng tiếc nuối.
Ngụy Du trở về phòng tháo bỏ tr