Tác giả: Thi Định Nhu
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 134920
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/920 lượt.
n thuốc rơi: “Thế thì… cho cô hỏi thăm Quý Hoàng nhé!”
“Quý Hoàng cũng đến sao?” Cô biết rõ còn vờ hỏi.
“Nghe đồn là có.”
Cô cáo từ, trước khi bước ra cửa Quan Diệp bỗng nói: “Thái Hồng, học thuật là học thuật, tình yêu là tình yêu, cô hy vọng em đừng lẫn lộn hai thứ này, càng không nên đầu đuôi đảo lộn, gốc ngọn đổi dời.”
“Cô yên tâm, tình yêu của em đã chết rồi, bây giờ tất cả đều vì học thuật.” Cô chối đây đẩy.
“Bad faith.” Quan Diệp khẽ cười một tiếng, nhả ra làn khói thuốc cuộn tròn về hướng cửa sổ.
Trước buổi hội thảo một ngày, trời trong xanh nhưng lạnh giá. Thái Hồng bước xuống xe lửa, mất nửa tiếng đồng hồ đứng xếp hàng chờ taxi ở nhà ga mới tìm được khách sạn mà ban tổ chức hội thảo bố trí. Đóng xong hội phí, nhận lấy thẻ và tài liệu, nhân viên công tác đưa cô một tập các bài luận sẽ báo cáo trong hội nghị.
“Xin hỏi thầy Quý Hoàng của Học viện Sư phạm Than đá Trung Bích đến chưa?” Khi đăng ký, cô vừa điền phiếu vừa hỏi.
“Học viện gì?” Nghe tên trường, cô nhân viêc giật nẩy mình, còn ngỡ cô đi nhầm địa chỉ.
“Học viện Sư phạm Than đá Trung Bích. Học viện Sư phạm Than đá Trung Bích.”
“Hội nghị này là khoa Văn…”
“Xin tra lại thử xem, thầy ấy hẳn có tên trong danh sách của cô.”
Cô nhân viên tra một hồi, gật đầu: “Đúng rồi, nhưng thầy Quý vẫn chưa đến báo danh.”
“Thầy ấy đi chuyến tàu nào?”
“Tôi không rõ, chúng tôi không bố trí xe đưa đón… Buổi báo cáo của thầy Quý là vào chiều mai, có lẽ sáng mai thầy ấy sẽ đến đây.”
“Ồ. Thế thì… xin hỏi số phòng của thấy ấy là bao nhiêu?”
“207.”
“Cảm ơn.”
Vẫn còn lâu mới đến giờ ăn cơm. Không như những đồng nghiệp khác tận dụng cơ hội này để giao lưu, thắt chặt tình cảm, trao đổi danh thiếp với nhau, cô một mình đi ra khỏi khách sạn, đến khoa Văn mà Quý Hoàng đã từng theo học.
Đó là một tòa kiến trúc cổ kính trong ngôi trường có bề dày trăm năm lịch sử, kiến trúc theo phong cách phương Tây với những bậc thang bằng đá cẩm thạch, lộng lẫy, bề thế nhưng không kém phần trang nhã. Trong ánh mắt của những sinh viên bước ra từ đó đều ẩn nét cao ngạo, khuất cường. Cô thầm nghĩ, âu cũng chỉ có ngôi trường như thế này mới tạo ra những người học trò như Quý Hoàng. Nửa năm không gặp, không biết anh có thay đổi gì không? Gầy đi hay mập ra? Trắng hơn hay đã đen đi? Nói chuyện có hùng hổ, sắc lẹm như trước đây không?... Nghĩ đến đây, trong lòng cô dậy lên biết bao sự mong chờ, dẫu sao cô cũng đã từng chiếm giữ trái tim người đàn ông này, đã từng sở hữu quãng thời gian mà anh ấm áp, dịu dàng nhất, cô may mắn hơn hẳn so với những cô gái khác mà anh quen biết. Thậm chí lần tranh cãi gay gắt trong bệnh viện cũng đã dần phai nhạt, không còn khắc sâu trong trí nhớ của cô như lúc ban đầu. Dù sao anh cũng là bệnh nhân, dù sao mẹ anh cũng mới qua đời, dù sao đó cũng là lần bộc phát duy nhất trong khoảng thời gian hai người bên nhau… có ai mà không có lúc cáu kỉnh cơ chứ!
Đi ngang qua một tiệm làm tóc, cô bước vào gội đầu, tạo một kiểu tóc hoàn toàn mới. Kết quả là vừa nhìn vào gương, đoan trang quá, giống phụ nữ thời Dân quốc quá đi mất! Về tới khách sạn, cô gội đầu lại lần nữa và cột thành chiếc đuôi ngựa mà Quý Hoàng hằng quen thuộc.
Quý Hoàng từng nói rất thích trông thấy cô trong trang phục màu tím, cô có mang theo hai bộ, lại cảm thấy nếu mặc ra ngoài thì giống như cố tình mặc cho anh xem, lại thay ra, chỉ quàng một chiếc khăn màu tím.
Đứng trước gương sửa soạn hồi lâu, trên giường chất đầy quần áo, cô nhận ra từ khi bước xuống xe lửa, mặt cô cứ nóng ran, đỏ ửng suốt, tim đập rộn ràng như đang ôm ấp nỗi niềm nào đó. Để lấy lại sự bình tĩnh, cô uống cạn một lon Coca lạnh, sau đó đi theo các thầy cô khác đến nhà ăn. Cơm tối là do ban tổ chức chiêu đãi, khách mời không nhiều như cô tưởng. Giữa bữa cô ngó nghiêng khắp nơi, nhưng Quý Hoàng vẫn chưa đến.
Có lẽ đúng như lời cô nhân viên mới, chắc sáng mai anh mới đến nơi. Thế là cô chậm rãi bước lên lầu với chút ủ rũ trong lòng. Chưa chịu từ bỏ ý định, cô đến gõ cửa phòng 207, người mở cửa là một thầy giáo trung niên.
“Xin hỏi… có phải thầy Quý Hoàng ở phòng này không?” Cô dè dặt hỏi.
“Không biết nữa.” Ông thầy trung niên vô cùng nhiệt tình. “Nhưng phòng này đúng là có một giường trống, có thể thầy ấy vẫn chưa đến. Cô là…”
“Tôi là Thái Hồng, ở bộ môn Văn học đương đại và hiện đại của trường Đại học F.”
“Chao ôi! Hà Thái Hồng, cô từng viết về quan điểm không gian và thời gian của Trương Ái Linh đúng không? Tôi thích bài đó lắm đấy! Đúng rồi, xin tự giới thiệu, tôi là Trương Hạo Xương, khoa Trung văn trường Đại học S. Tôi cũng nghiên cứu văn học hiện đại.”
“Tôi nhớ ra rồi, thầy từng viết một quyển sách tên là Nghiên cứu uyên ương hồ điệp phái, đúng không?”
“Chính là tác phẩm kém cỏi của tôi.”
“Đó là quyển sách mà tôi tham khảo để thi nghiên cứu sinh đấy, thầy Trương, rất hân hạnh được gặp thầy!”
“Tôi có hứng thú các với các nhà văn nữ thời Dân quốc lắm! Tiêu Hồng, Lư Ẩn, Trương Ái Linh, Thạch Bình Mai tôi đều rất thích. Cô Hà, mời ngồi, chúng ta trò chuy