Tác giả: Thi Định Nhu
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 134933
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/933 lượt.
ê, nguyện cống hiến hết sức mình vì sự nghiệp giáo dục ở khu mỏ.” Dứt lời, Quan Diệp ném cho cô một chiếc chìa khóa. “Văn phòng của cậu ta giờ trống rồi, cô nhân cơ hội kể với bí thư những khó khăn của em… Cầm lấy đi! Văn phòng mà em hằng ao ước cuối cùng cũng vào tay em rồi này.”
“Cô Quan, cô có thể khuyên anh ấy lần nữa được không?” Cô không kìm được cầu xin.
“Em quan tâm đến sự nghiệp của em đi.” Quan Diệp châm thuốc. “Bài luận cô bảo em sửa đâu? Mất một Hạ Tiểu Cương, mất một Quý Hoàng, giờ mà mất nốt em, xem cô có bóp cổ em chết trước không!”
Sau khi Quý Hoàng bỏ đi, Thái Hồng cũng chẳng quằn quại, dật dờ làm cái xác không hồn như mấy cô nữ chính thất tình trong các bộ phim truyền hình. Cô cảm thấy điều khác biệt lớn nhất giữa mình với những người đó là bản thân đã trải qua sự huấn luyện lý luận nghiêm khắc, núi có cao cũng chẳng cao hơn mặt trời, tình yêu có lớn cũng chẳng lớn hơn sự nghiệp, không cần thiết vì một trắc trở mà dừng theo đuổi sự nghiệp. Đương nhiên cô cũng chẳng có giây phút nào thực sự vui vẻ, cứ ngẩn ngơ đi theo bánh xe thời gian, trở về cuộc sống thường ngày, chỉ cần theo khuôn phép, nề nếp, cuộc sống cũng sẽ thoải mái, ít ra không phải chịu áp lực về mặt tinh thần.
Thái Hồng cũng không quá nhớ nhung Quý Hoàng, cô chỉ hận sao cái bạt tai của mình không thức tỉnh được anh. Dù không yêu anh, nhưng là đồng nghiệp, trông thấy một người tài hoa như thế lại đưa ra quyết định thiếu sáng suốt cũng sẽ cảm thấy rất tiếc. Thái Hồng từng nghĩ, Quý Hoàng tuy không giàu sang phú quý như Đông Lâm, nhưng ở cạnh anh, cô sẽ cùng anh chuyên tâm vào sự nghiệp nghiên cứu học thuật, đọc sách trồng người, cả đời sống trong khuôn viên trường đại học, nơi luôn ngập tràn sức sống, âu đó cũng là một kế hoạch tương đối hoàn mỹ. Bây giờ kế hoạch vẫn còn nhưng Quý Hoàng đã biến mất, cái mà cô cần làm là tìm một người để thay vào đó, không thể nói thiếu mất Quý Hoàng thì quả đất này sẽ không chuyển động nữa.
Cô bắt đầu dồn sức cho sự nghiệp của mình, bận đến tối tăm mặt mũi. Học tại chức, viết bài luận, phải cùng một giảng viên khác hợp tác viết bài luận chuyên ngành, phải phối hợp với phòng bộ môn biên soạn tài liệu giảng dạy, cái nào cũng chẳng nhẹ nhàng gì… Quan trọng nhất, bởi sự vắng mặt của Quý Hoàng, khoa yêu cầu cô phải dạy thay một môn mà anh từng dạy, “Chủ nghĩa cấu tạo và hậu chủ nghĩa cấu tạo”. Cực chẳng đã, cô đành cố sức chuẩn bị bài giảng, phải xem rất nhiều sách lý luận mà trước nay cô mới chỉ hiểu lơ mơ.
Hơn hai mươi năm sinh ra và lớn lên ở thành phố F, Thái Hồng có mối quan hệ rộng rãi hơn nhiều so với người từ những vùng khác đến. Cụ thể là khi tâm trạng không vui, cô có thể tìm được người để đi tiêu khiển cùng. Cuộc sống đô thị muôn màu muôn vẻ, hôm nay họp mặt bạn học, ngày mai sinh nhật bạn bè, ngày kia là lễ cưới của đồng nghiệp, ngày kia nữa Quách Lợi Lợi lại rủ đi uống cà phê hoặc Đông Lâm rủ đi picnic, chỉ cần cô gật đầu, thời gian rảnh rỗi lập tức được lấp đầy, nào còn thời giờ để đắm chìm trong dĩ vãng, buồn thương khóc lóc? Cô không rảnh để nhớ anh chàng Quý Hoàng đang dạy học ở Học viện Sư phạm Than đá nào đó ở cái huyện xa xôi nào đó. Cũng như thế, Quý Hoàng rồi sẽ mau chóng trở thành x, người xx, rồi xxx… Vài năm sau, có khi đến tên cũng sẽ chẳng nhớ được nữa.
Dù có những đến khuya thanh vắng cô nhớ anh, thì cảnh tượng hiện lên trong đầu vẫn là hôm hai người cãi vã ở bệnh viện. Dáng vẻ ngạo mạn, ánh mắt sắc lẹm tựa chim ưng, giọng mỉa mai cay nghiệt, và lời nói tuyệt tình: “Tôi không muốn có bất kỳ quan hệ nào với cô nữa.”
Ngày hôm sau, cô mất một ngày trời để tóm tắt bài luận của mình thành năm trăm chữ, sợ chưa đủ hay, cô còn quấn lấy Quan Diệp để thảo luận hết lần này đến lần khác. Đó là một hội thảo học thuật có trình độ tương đối cao, vô cùng kén chọn những bài luận tham gia báo cáo, cô liên tục chỉnh sửa đến suốt đêm, rạng sáng, gửi bài nộp đi đúng một tiếng trước khi hết hạn.
Một tuần sau, Thái Hồng nhận được lời mới chính thức từ hội nghị, bất ngờ phát hiện cô và Quý Hoàng được sắp xếp cùng một nhóm.
Không biết vì sao, cô cảm thấy vô cùng mừng rỡ.
Tiếp đó, Thái Hồng mất hơn hai mươi ngày để chỉnh sửa bài luận, mỗi ngày chỉ ngủ đúng năm tiếng, mỗi chi tiết, mỗi luận chứng, mỗi quan điểm đều cố gắng đạt đến mức tốt nhất. Khi hoàn thành, cô đọc thấy tương đối hài lòng, lần đầu tiên cảm thấy mình đã tiến thêm một bước để đạt đến ngưỡng thiên tài.
Không chỉ Thái Hồng, ngay đến Quan Diệp cũng tấm tắc khen ngợi. Thậm chí khuyên cô nên mở rộng đề tài này, viết thành luận văn tiến sĩ.
“Đến giờ thì đây là bài luận cô thấy em viết hay nhất đấy.” Quan Diệp nói. “Vừa có thảo luận mang tính biện chứng, lại có phân tích mang tính sáng tạo. Làm tốt nhé, Thái Hồng, em có tương lai lắm đấy!”
“Ồ!” Cô được khích lệ rồi.
“Cô hỏi nhé, em lấy linh cảm từ đâu ra?”
Cô nghịch ngợm thè lưỡi làm mặt hề, thẹn thùng không dám trả lời.
Quan Diệp nhấp một ngụm cà phê, nhịp nhịp tay cho tà