Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thành Phố Hoang Vắng

Thành Phố Hoang Vắng

Tác giả: Thi Định Nhu

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 134953

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/953 lượt.

ện kỹ hơn với nhau nào!”
Thịnh tình khó chối từ, cô đành ngồi trò chuyện với người thầy giáo này về Tiêu Hồng và Lư Ẩn suốt buổi tối.
Khi về phòng mình thì đã hơn mười một giờ đêm. Thái Hồng nằm trên giường, mở một đoạn clip trong di động ra, xem tới xem lui.
Chất lượng của đoạn clip không tốt, bởi vì ống kính được buộc trên chùm bóng bay, hình ảnh rung lắc dữ dội. Nhưng riêng Thái Hồng cảm thấy mình đã thu được nụ cười rạng rỡ nhất của Quý Hoàng.
Cô xem một lần rồi lại một lần nữa, nhìn thấy ống kính ngày càng cách xa, tay của Quý Hoàng vòng qua ôm siết eo cô. Cô trông thấy mình ngẩng đầu, kiễng chân hét to vào ống kính: “Quý Hoàng, em yêu anh!... Nói đi, Quý Hoàng, mau đến tỏ tình nào…” Sau đó, hai người cùng hướng về phía ống kính thè lưỡi làm mặt hề, tiếng của Quý Hoàng ngày càng nhỏ nhưng cô vẫn nghe được: “Không có gió, nó cứ bay lên theo một đường thẳng, như phi thuyền rời khỏi địa cầu… Không những quay được chúng ta, mà còn quay được cả thành phố này…”
Thế rồi sao? Cô thở dài nặng nề, cả một thành phố lớn thế này mà cũng không có chỗ cho hai người.
Hôm sau, Thái Hồng dậy từ sớm, đến nhà ăn ở tầng một ăn sáng, tiện thể ngó nghiêng xem Quý Hoàng đã đến chưa.
Vẫn không thấy anh.
Cô hậm hực mắng thầm, Quý Hoàng ơi Quý Hoàng, anh nào có phải thủ tướng bận trăm công nghìn việc đâu, có cần phải tính toán chi li từng phút như thế không? Đến sớm nửa ngày chết hay sao hả?”
Tâm trạng buồn bực cứ kéo dài mãi đến tận lúc cô thuyết trình bài luận. Phòng hội thảo rất nhỏ, người nghe cũng không nhiều, cả phòng chắc cũng không đến hai mươi người. Quý Hoàng vẫn chưa đến. Nếu như anh đến sẽ ngồi ngay cạnh cô, bởi anh là người kế tiếp.
Cô biết bài luận của mình hay, Power Point cũng rất đặc sắc, nhưng cô biết rõ tất cả những thứ này đều làm cho Quý Hoàng xem. Nhưng mãi chẳng thấy bóng dáng Quý Hoàng đâu khiến cô vừa hồi hộp, căng thăng lại lơ đãng, không tập trung, ngay cả lúc thuyết trình cũng không nén được ngừng lại giữa chừng, đưa mắt nhìn quanh căn phòng một lượt. Một mặt sợ chậm tiến độ nên đọc bản thảo cực nhanh, bài báo cáo mười lăm phút nhưng cô chỉ dùng mười hai phút là đọc xong, người nghe thừa sơ hở dồn dập đưa ra câu hỏi, cô chỉ còn cách xốc lại tinh thần để khẩu chiến quần hùng. Kết thúc phần hỏi đáp, cô mới nghe người chủ trì chậm rãi nói: “Người báo cáo tiếp theo vốn là thầy Quý Hoàng của Học viện Sư phạm Than đá Trung Bích, thầy ấy mới gọi điện đến báo, do núi lở làm hỏng đường sắt nên chuyến tàu của thầy ấy hôm nay bị hủy ngay phút chót, cho nên không đến đây được. Tiếp theo chúng ta hoan nghênh giáo sư Tưởng Tế An của trường Đại học H giới thiệu về hiện trạng phiên dịch tác phẩm Derrida tại Trung Quốc…”
Vừa về đến nhà, Thái Hồng liền kéo Hàn Thanh ra kể khổ: “Haizz! Năm nay đúng là sao quả tạ chiếu, hăm hở cày cho được bài luận chất lượng cao để đi gặp Quý Hoàng, nào ngờ anh ta không đến. Cậu nói xem, có phải anh ta phát hiện mình cũng tham gia nên cố ý không đến không?”
“Người ta đã đi được hơn nửa năm rồi, cậu còn nhắc đến làm gì cơ chứ? Đấy chẳng phải tự rước bực vào người sao?” Hàn Thanh nói.
“Làm sao mà quên được chỉ trong một sớm một chiều cơ chứ?” Thái Hồng rầu rĩ. “Dẫu sao đây cũng là mối tình đầu của mình mà.”
“Thế thì cậu cứ trở mặt với mẹ mình, rồi bay đi tìm hắn ta chứ?” Hàn Thanh gọi cho cô một cốc chè đậu đỏ lạnh. “Gạo nấu thành cơm, cha mẹ già sớm muộn cũng chấp nhận thôi.”
“Mẹ mình ghét cay ghét đắng Quý Hoàng, như muốn liều cái mạng già với mình luôn… Mẹ mình tội nghiệp, sinh ra trong một gia đình như thế, sau Cách mạng văn hóa lại chẳng được hưởng phúc. Mình cảm thấy mình có trách nhiệm mang đến cho bà một cuộc sống sung sướng.” Thái Hồng thở dài. “Hơn nữa, mình càng ngày càng nghi ngờ mình không phải con ruột của bà. Tháng trước mình đến nhà cô Thái đồng nghiệp của mẹ mình, ở đó mình phát hiện ra một tấm ảnh chụp chung của dì và mẹ đúng năm mình sinh ra. Bụng của mẹ mình chẳng to chút nào, trong khi một tháng sau mình đã chào đời rồi… Cậu nói thử xem, đây có được coi là chứng cứ rành rành không?”
Về thân thế của mình, Thái Hồng chỉ nói cho một mình Hàn Thanh biết, từng kể với cô ấy những manh mối và hoài nghi của mình. Hai người còn vì chuyện này mà thảo luận rất nhiều lần.
“Cậu muốn biết câu trả lời thật sao?” Hàn Thanh đột nhiên hỏi.
Thấy vẻ mặt cô rất nghiêm túc, Thái Hồng gật đầu: “Đương nhiên là muốn! Chỉ là không muốn gây ra động tĩnh gì quá lớn, nếu mẹ mình mà biết mình đang tìm hiểu chuyện này, thế nào cũng đòi sống đòi chết dọa mình cho xem.”
“Mình đã tìm hiểu giúp cậu rồi.” Hàn Thanh nói.
Tim cô bỗng như rơi tõm xuống: “Cậu… đã tìm hiểu giúp mình rồi?”
“Đúng!” Hàn Thanh hít một hơi thật sâu. “Mình biết cậu rất muốn biết đáp án, mình cũng biết cậu không có dũng khí đi điều tra ra ngọn ngành. Cho nên mình giúp cậu tìm hiểu rồi.”
“Cậu tra ra rồi ư?”
“Ừm.” Hàn Thanh nói. “Là chuyện hai tháng gần đây. Nếu cậu muốn nghe, mình sẽ nói cho cậu biết. Nếu cậu không muốn nghe, mình sẽ không nói, để bí mật này theo m


XtGem Forum catalog