Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thành Phố Hoang Vắng

Thành Phố Hoang Vắng

Tác giả: Thi Định Nhu

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 134925

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/925 lượt.

ình xuống mồ.”
“Đợi đã.” Thái Hồng quan sát cô. “Hàn Thanh, cậu thay đổi rồi!”
Trong ấn tượng của Thái Hồng, Hàn Thanh rất hiếm khi đưa ra quyết định, chuyện gì cũng phải do dự, cân nhắc nửa tháng trời mới có thể quyết định được. Trong trí nhớ của cô, Hàn Thanh cũng không có bí mật, có tâm sự gì đều mang ra kể với Thái Hồng. Cô giỏi phân tích, phân tích giúp người khác rất hay ho, nhưng đến lượt mình thì lại luôn có cách nhìn tiêu cực. Tự ý đi làm một chuyện có nguy cơ bị bạn bè mắng như chuyện này, tuyệt đối không phải phong cách của cô.
Là điều gì đã thay đổi cô? Chẳng lẽ là công việc sao?
“Đời người ngắn ngủi, nên cố gắng sống cho thật tỉnh táo.” Hàn Thanh nói. “Cậu thấy sao?”
Thái Hồng ngơ ngẩn nhìn cô, suy nghĩ về câu nói kia, ngẫm nghĩ rồi nói: “Mình không muốn nghe, mình không muốn biết.”
Hàn Thanh xoa xoa tóc cô: “Được, mình không miễn cưỡng cậu.”
Trong chớp mắt, Thái Hồng lại thay đổi chủ ý, cô cầm nửa cốc chè đậu đỏ lên uống cạn, rồi vỗ vỗ tay: “Được rồi, mình muốn biết, cậu nói đi!”
“Cậu đúng là không phải con ruột của cha mẹ cậu.”
“Ngay đến quan hệ họ hàng cũng không có?”
“Không có.”
“Nói thế thì, mình thực sự đến từ cô nhi viện phố Hoa Viên?”
“Đúng.”
Thái Hồng móc ví tiền ra, nhìn xem trong đó có bao nhiêu tiền mặt: “Đúng rồi, cậu tốn bao nhiêu tiền để giúp mình tra chuyện này?”
“Chuyện tiền bạc cậu đừng lo, mình không tốn tiền. Vì quan hệ công việc nên mình có quen biết vài người, trong đó có một người trong cục Dân chính, tiện thể nhờ vả người ta luôn. Cậu cũng biết đấy, mấy chuyện thế này nếu từ dưới tra lên thì đừng hòng tra được, nhưng nếu từ trên tra xuống lại thuận tiện vô cùng. Đương nhiên mình cũng có nói dối chút chút.”
Sự thật nằm trong dự đoán, Thái Hồng cũng chẳng bất ngờ lắm. Hơn nữa, nghe từ miệng của một người không liên quan, chí ít cũng nhẹ nhõm hơn nhiều so với việc nghe từ chính miệng của Lý Minh Châu hay Hà Đại Lộ. Bỗng nhiên trong lòng cô cảm thấy nhẹ hẫng, một tảng đá to rớt oạch xuống đất, hàng trăm quả bóng bay trên trời, thế giới này thực ra không biết sự thật mà thay đổi bao nhiêu.
“Thế thì…”, cô hít sâu vài hơi, nói. “Ai là cha mẹ ruột của mình? Chuyện này cậu có manh mối gì không?”
“Cậu chào đời chưa được một ngày thì bị người ta bỏ lại trên ghế đá trong công viên trung tâm thành phố. Có một bác đi tập thể dục buổi sáng trông thấy cậu, đợi một lúc lâu mà không thấy ai đến nhận, liền giao cậu cho đồn công an, bên công an lại chuyển cậu sang cô nhi viện. Trên người cậu, trừ một tấm thảm nhỏ và mảnh giấy ghi rõ ngày sinh của cậu ra, không còn bất kỳ thứ gì có thể chứng minh thân phận của cậu.”
Thái Hồng ngơ ngẩn gật đầu: “Chỉ thế thôi?”
“Về cậu thì chỉ có thế thôi.” Hàn Thanh đáp. “Lý Minh Châu, mẹ của cậu từng mang thai, nhưng lúc sinh không may xảy ra sự cố, không những thai chết lưu, mà từ đó cũng mất khả năng sinh nở, cho nên một năm sau, bố mẹ cậu mới đến cô nhi viện nhận cậu về nuôi.”
“Thai nhi chết là bé trai hay bé gái?” Cô hỏi.
“Bé gái.” Hàn Thanh lặng lẽ nhìn cô. “Thực ra đó là một sự cố phẫu thuật, mẹ cậu đau lòng lắm. Khi nhận nuôi cậu, cậu vừa mới được chuyển đến cô nhi viện. Nói như thế, Lý Minh Châu hoàn toàn xứng đáng làm mẹ ruột của cậu, bởi vì sau khi cậu chào đời được bảy ngày thì bà đã bắt đầu nuôi dưỡng cậu rồi. Cũng có thể nói tất cả những trải nghiệm cực khổ mà một người mẹ phải trải qua thì bà đều đã trải qua.”
Mắt Thái Hồng lập tức đỏ hoe, thầm nghĩ, mẹ mình đối với mình thế nào, còn cần cậu nói cho mình biết sao? Cô lắc đầu, cố gắng nuốt xuống sự thật này: “Hàn Thanh, không nói chuyện này nữa, chúng ta nói chuyện khác đi.”
“À này, mình biết cậu nghe xong chắc chắn sẽ đau lòng, cho nên mình có một món quà dễ thương tặng cậu để an ủi tâm hồn đang bị tổn thương của cậu đây.” Hàn Thanh tỏ vẻ bí mật, lôi từ dưới gầm bàn ra một chiếc hộp giấy tinh xảo, trong đó có một chiếc túi xách rất đẹp. “Tèn tén ten… Kiểu mới nhất năm nay của Gucci đấy nhé, sếp tặng cho mình coi như tiền thưởng. Mình không dám từ chối, cũng không dám mang ra dùng, sợ Hạ Phong trông thấy sẽ nổi giận, nên tặng cậu đấy.”
Đó là một chiếc túi xách tay màu trắng, lớp da mềm mại, khóa kéo lấp lánh. Thái Hồng cầm nó trong tay, đứng trước gương xoay qua xoay lại nhìn nhắm mình từ mọi góc độ: “Trời ơi, đẹp quá đi! Mình thích lắm, cậu không cần, mình lấy thật đấy nhé!”
“Cứ lấy đi, cậu thích là tốt rồi.” Hàn Thanh cười, nói: “Công việc này là do cậu tìm giúp mình, vẫn muốn cảm ơn cậu, nhưng đến một cơ hội để mình mời cơm cậu cũng chẳng chịu nể mặt.”
Trong lúc đưa đồ, Thái Hồng bỗng phát hiện cổ tay Hàn Thanh có một vết bầm tím.
“Tay cậu bị sao thế?” Thái Hồng sinh nghi, liền kéo tay áo cô lên, phát hiện trên cánh tay còn có một vết bầm to hơn.
Hàn Thanh đờ đẫn nhìn cô, mặt cúi gằm, không đáp.
Lửa giận trong lòng Thái Hồng cháy bùng lên: “Là Hạ Phong làm phải không?”
Im lặng một lúc, Hàn Thanh gật đầu: “Tâm trạng anh ấy không tốt đánh mình không sao, bây giờ đến con trai cũng đánh. Hôm nay mình suýt li