Tác giả: Thi Định Nhu
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 134913
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/913 lượt.
nói đúng”, anh nhìn vào mặt cô. “Anh đúng là chẳng ra gì, nên đang đợi em đến cải tạo đây.”
Dứt lời, anh nhìn cô với nụ cười thấp thoáng trên môi, đôi mắt nheo lại, tràn đầy sự mỉa mai.
Cô thoáng ngẩn ra, cầm lấy túi xách, đi thẳng về hướng trạm xe buýt.
Con đường này tuy vắng lặng nhưng không đến nỗi nhỏ, thế mà Thái Hồng đợi mười mấy phút rồi vẫn không thấy có chiếc xe nào. Ở trạm xe này không còn ai khác, chỉ có hai thùng rác dơ bẩn. Thái Hồng ngơ ngẩn dõi mắt nhìn ánh đèn đường vàng vọt ở phía xa, chợt nhớ ra chỗ này cách nhà không xa lắm, không có xe cô có thể cuốc bộ về. Định bước đi nhưng cô lại do dự. Con đường này cô không thông thạo, phía trước một màu đen hun hút, không biết có an toàn không... Thế nên cô quyết định đợi thêm năm phút, sau đó sẽ bắt taxi.
Vẫn không có xe.
Gió đêm thổi lạnh, cô kéo cao cổ áo rồi đi về con phố ở phía Bắc. Chưa được mười bước, một chiếc xe thể thao màu đỏ không biết từ nơi nào lao tới, dừng trước mặt cô. May mà cô đi trên vỉa hè, nếu ở dưới lòng đường chắc đã bị đâm rồi.
Thái Hồng vừa hoảng sợ vừa tức giận, đang định nổi đóa, cửa xe bật mở. Một người mặc com lê đen bước ra.
Đó là một chàng trai rất tuấn tú và lịch lãm, làn da trắng trẻo, vầng trán cao, đôi môi quyến rũ... Anh đẹp y như người mẫu, gương mặt lạnh lùng không cảm xúc.
Trên người anh phảng phất mùi hương nước hoa thanh nhẹ. Chân tay mảnh khảnh, dáng vẻ bước từ trên xe xuống giống một chàng công tử đào hoa. Bộ com lê trên người cắt may theo kiểu dáng ôm sát người. Thái Hồng không nén được đưa mắt nhìn anh lần nữa và phát hiện, thực ra anh cũng không cao lắm, chỉ là quá gầy nên mới tạo cảm giác rất cao.
Anh mở cánh cửa phía sau, đưa tay làm cử chỉ mời, khẽ nói: “Đông Lâm nhờ tôi đưa cô về nhà.”
Giọng của anh rất khẽ, trầm và rất quyến rũ, phảng phất nét yếu mềm, xen lẫn chút uể oải, giống như đang trong giấc mộng đẹp thì bị người khác bắt đi làm nhiệm vụ này, nên cũng có chút bất mãn.
Thái Hồng ngất ngây... Nếu nói thứ quan trọng nhất của con gái là mái tóc thì thứ quan trọng nhất của đàn ông chính là giọng nói.
Nghe giọng điệu của người này hình như là biết cô. Thái Hồng cũng cảm thấy khuôn mặt này hình như đã gặp ở đâu đó. Hai người chắc chắn đã gặp nhau, đám bạn rượu chè của Tô Đông Lâm nhiều vô kể, gần đây lại mở công ty, cũng có thể là nhân viên của anh.
Nhưng dáng vẻ và khí chất của anh chàng này đều hơn cả Đông Lâm. Anh ta giống Đông Lâm ở chỗ, phải xuất hiện một cách thật hào nhoáng, tuyệt không hành sự mà không phô trương.
Cô ngoan ngoãn ngồi vào trong xe, người đó bảo cô thắt dây an toàn cẩn thận. Chiếc xe nổ máy, lao về phía trước rồi nhanh chóng tăng tốc.
“Tôi tên V”, anh nói.
“V?”
Chắc chắn không phải chữ cái V, nhưng một người đàn ông tự giới thiệu bản thân như thế không thấy kỳ quặc sao? Nếu lúc đầu Quý Hoàng bảo với cô rằng anh tên Hoàng, Thái Hồng chắc chắn giật nảy mình, ngỡ rằng anh mới từ thời tam quốc xuyên không đến đây ấy chứ!
Cô im lặng chờ câu tiếp theo, ngỡ rằng anh sẽ giới thiệu tiếp về mình, nào ngờ một chữ “V” này là khái quát toàn bộ về bản thân anh.
Anh không nói gì nữa. Xe hơi rẽ vào đường cao tốc, lao thẳng về hướng ngoại ô cách xa thành phố.
“Này, nhầm hướng rồi, nhà tôi ở đường Cát Tường.” Thái Hồng rất nhỏ nhẹ, nhắc nhở một câu đầy thiện ý. Cô không quen ngồi loại xe thấp như xe thể thao, không quen tiếng ồn của ống xả, nhưng cô không phản đối ngồi nán lại bên cạnh một mỹ nam lâu hơn chút.
V nói, giọng lạnh nhạt, khách khí: “Đông Lâm nhờ tôi đưa cô đi hóng gió.”
“Thế thì xin chú ý tốc độ, trên các biển báo của con đường này đều có gắn máy quay.”
Khóe môi V cong lên nụ cười mỉa mai: “Tiểu thư, đây là tốc độ bình thường.”
Thái Hồng đoán tuổi của anh, có lẽ khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi. Im lặng giây lát, V nói: “Thì ra cô chính là người được coi là bạn gái của Đông Lâm ư?”
Thái Hồng thoáng ngẩn người, đáp: “Thì ra anh chính là người được coi là em họ của Đông Lâm ư?”
Hai từ “em họ” vừa thốt ra, anh ta lập tức bùng nổ, giọng lạnh như băng: “Em họ?”
“Ừm, em họ.”
Vừa dứt lời, xe đột ngột dừng lại, bánh xe rít lên tiếng “két...”, Thái Hồng nhào người về phía trước. Cô kêu thét lên một tiếng, mắt trừng trừng nhìn xe chạy băng băng trên đường, xông về phía trước như muốn mang theo cô lao thẳng xuống phía dưới.
Chiếc xe phanh gấp, dừng lại trước lan can cầu chỉ năm centimet, cô chưa kịp hoàn hồn, cửa xe bật mở, V lạnh lùng quát: “Xuống xe!”
Cô luống cuống nhảy xuống, còn chưa kịp đứng vững, chiếc xe đã lao vụt đi, mất hút.
Thái Hồng bực tức giơ ngón trỏ về hướng chiếc xe đã khuất xa kia: “Anh bị điên hả?”
Thái Hồng bị anh chàng V bỏ rơi trên cầu vượt cao hai mươi lăm mét như vậy đấy. Cô thấy vài chiếc taxi vội vã chạy ngang qua, đưa tay ra vẫy nhưng chẳng ai đoái hoài.
Đúng lúc này điện thoại đổ chuông...
“Là anh”, đầu dây bên kia vang lên giọng của Đông Lâm “Em về nhà chưa?”
“Về cái đầu anh ấy!”
Tô Đông Lâm cũng nhận ra có sự khác thường: “Em không ở trên xe của T