Tác giả: Thi Định Nhu
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 134927
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/927 lượt.
ận việc, cần phải sắp xếp thời gian… Chốt lại một câu, con phải là bảo vật trong trò chơi đó, không được để tìm thấy dễ dàng, càng không để người khác dễ dàng có được.”
“Uh, có lý. Rồi sau đó?”
“Nhiệm vụ chính của con khi ở bên cạnh cậu ta là quan sát và lắng nghe, cho nên đừng nói quá nhiều về bản thân mình. Con phải quan sát xem thái độ của cậu ta đối với người yếu thế hơn mình, chẳng hạn thái độ với nhân viên phục vụ, với người lái taxi, với người qua đường, ăn mày… từ đó con có thể biết được cậu ta có tốt bụng hay không. Quan sát cậu ta đánh giá như thế nào về các cô gái khác, từ đó có thể nhìn ra cậu ta kỳ vọng gì ở phụ nữ. Quan sát cậu ta phê bình người khác, xem cậu ta là người hà khắc hay khoan dung. Bắt cậu ta xếp hàng cùng con, quan sát tính nhẫn nại của cậu ta. Nhìn cậu ta chơi đùa cùng trẻ nhỏ, có thể biết được cậu ta sẽ là người cha tốt hay không…”
Thái Hồng nhìn đồng hồ rồi đứng bật dậy, không thể cứ ở đây “sau đó” mãi được, cô bèn cười rồi cắt ngang: “Mẹ, đến giờ rồi, mẹ phải đi làm, con cũng phải đến trường rồi.”
Minh Châu đưa mắt nhìn đồng hồ: “Ôi trời, sắp tám giờ ròi, sao con không nói sớm?! Nhớ mang cơm trưa theo đấy. Mẹ có làm cho con món thịt bò ngũ vị và ớt xanh xào đấy.”
Thái Hồng kéo cửa định bước ra, đột nhiên bị Minh Châu kéo giật lại.
“Ối!” Thái Hồng đau đến xanh mặt.
“Nhớ kỹ! Tuyệt đối không được lên giường với đàn ông.” Ánh mắt Minh Châu như một cây búa, đập từng chữ, từng chữ răn đe vào đầu cô con gái. “Đàn bà cần một lý do để lên giường, đàn ông chỉ cần một nơi để lên giường mà thôi. Đi sai bước này không ai cứu được con đâu.”
Câu nói này Thái Hồng nghe mà lạnh toát sống lưng. Cô gượng cười, nói: “Mẹ, con biết rồi.”
Thái Hồng gặp Hàn Thanh trong cửa hàng trước cổng trường. Cô muốn mua vài cây bút bi để chấm bài. Vừa ngẩng lên liền trông thấy cả nhà Hàn Thanh đang chọn bình nước ở giá hàng đối diện. Hạ Phong đẩy xe đẩy, Đa Đa ngồi trên xe chăm chú mút kẹo que, hai người tay trong tay, thì thầm với nhau, trông rất ngọt ngào, ấm cúng.
Ôi, đúng là vợ chồng trẻ cãi nhau, cãi nhau đầu giường, làm lành cuối giường. Thái Hồng không hiểu tối qua mẹ mình cứ gắng xen vào làm gì, mắng người ta một trận tơi bời, không biết là trút giận thay Hàn Thanh hay là mắng cho sướng miệng nữa…
“Hàn Thanh!” Thái Hồng đứng cách đó hai gian hàng, vẫy tay với Hàn Thanh.
Cửa hàng rất ồn ào, giọng cô cũng không to lắm, nhưng cô nghĩ Hàn Thanh chắc chắn nghe thấy. Nhưng Hàn Thanh lại cúi đầu, vờ như không biết.
Ơ…
Thái Hồng đang định đi qua đó, đột nhiên Hàn Thanh ngẩng lên đưa mắt ra hiệu cho cô, rồi chỉ tay vào di động, ý là cô đừng qua đó, đợi lát nữa liên lạc qua di động.
Làm trò gì thế này?
Thái Hồng đành thanh toán rồi ra cửa. Còn chưa đi đến tòa nhà của khoa Văn, di động rung lên, là tin nhắn của Hàn Thanh: “Xin lỗi, ban nãy không tiện nói chuyện. Tối qua Hạ Phong giận mẹ cậu, không cho mình nói chuyện với cậu.”
Thái Hồng tức giận, soạn tin nhắn: “Hắn giận cái khỉ gì hả?!”
“Anh ấy xin lỗi mình rồi. Nói dạo này công việc không thuận lợi, nhiều áp lực, tâm trạng không tốt… rồi xin mình tha thứ.”
“Thế là cậu tha thứ luôn?”
“Anh ấy là cha của con trai mình, cả nhà đều dựa vào anh ấy, cậu muốn mình phải làm sao đây? Tối qua anh ấy nói mà đau khổ đến bật khóc luôn. Hạ Phong chưa bao giờ khóc trước mặt mình.”
“Nhưng đánh người là không đúng! Cậu không thể tha thứ quá dễ dàng vậy được.”
“Hai tháng tới cậu đừng gọi điện cho mình, liên lạc qua tin nhắn nhé!”
“Không, mình còn định hôm nay sẽ ghé qua nhà cậu thăm Đa Đa nữa kia.”
“Đừng đến nhà mình, xin cậu đấy!”
Thái Hồng đọc tin nhắn mà vô cùng sửng sốt. Đúng là một đôi vợ chồng kỳ quặc, nhưng thấu hiểu nhau là chuyện đáng mừng rồi. Chiếc cân trong lòng cô lại nghiêng về phía Hạ Phong lần nữa. Lúc còn đi học, Hạ Phong nghèo rớt mùng tơi, không bao giờ mua thức ăn ở căng tin. Mỗi lần đến trường, chỉ mang một túi to dưa muối, trái ớt và cải muối, ăn với cơm trắng trong căng tin một cách ngon lành. Thái Hồng nhìn thấy mà lòng xót xa một lúc lâu. Sau đó cậu ta tìm được công việc gia sư, cuộc sống mới dần tốt hơn. Những ngày tháng gian khổ như thế không cản trở được người ta làm hết bài thơ này đến bài thơ khác. Thái Hồng và Hàn Thanh đều là độc giả nhiệt tình của cậu ta, tự bỏ tiền túi thu thập các bài thơ rồi mang đến xưởng in mấy chục quyển tập thơ cho cậu ta rồi đem phân phát khắp nơi. Nghe nói Hạ Phong tìm được công việc hiện nay, tập thơ tinh xảo kia cũng góp công rất lớn. Trẻ con thôn quê lên thành phố ăn học thực sự không dễ dàng chút nào. Tài nguyên hạn hẹp, thiếu thốn mối quan hệ, không chỗ mượn tiền, việc gì cũng gặp trắc trở. Chuyện người khác cố gắng một phần có thể làm được, mà cậu nỗ lực gấp mười lần có khi cũng chỉ là công cốc. Nghĩ đến đây, trong lòng Thái Hồng dậy lên cảm giác áy áy, tối qua mẹ cô cũng quá cậy thế hiếp người rồi.
Đến văn phòng, ngồi chấm bài suốt hai tiếng đồng hồ, Thái Hồng ra ngoài pha cốc trà, khi quay về thì trông thấy Quý Hoàng đang ngồi trên sofa.<