Tác giả: Thi Định Nhu
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 134926
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/926 lượt.
ần Vị à?”
“Anh ta bỏ rơi em giữa đường rồi.”
“Hả!”, anh ngạc nhiên thấy rõ. “Em đang ở đâu?”
“Đường cao tốc thành Tây, lối ra số hai mươi.”
“Uhm, em cứ đứng đó đợi nhé!”
“Mau đến đón em.”
Bên kia có tiếng thở dài: “Anh đang phải truyền nước, Tần Vị sẽ đến rước em về.”
“Anh bảo người khác đến đi! Em không lên xe của gã điên ấy đâu!”
“Đêm hôm khuya khoắt, anh xin em đừng gây chuyện nữa.”
“A lô... Đông Lâm, đừng cúp máy...”
Điện thoại đã ngắt.
Quả nhiên chưa đến năm phút sau, chiếc xe thể thao của anh chàng V đã thắng “két...” lại bên cạnh cô, làm bụi bay tung mù.
Người trong xe ra lệnh cho cô: “Lên xe!”
Thái Hồng nghiến răng chẳng nhúc nhích, từ chối lên xe.
Thấy cô kiên quyết chống cự, anh chui ra khỏi xe, nhìn cô với ánh mắt dửng dưng, cố ý hỏi: “Cô đang tức giận?”
“Tôi không nên tức giận sao?”
Anh tỏ vẻ không muốn tranh cãi với cô: “Có chuyện gì lên xe rồi nói, cứ đứng thế này không an toàn.”
“Tôi không ngồi xe anh!”
Anh khịt mũi, cười nhạt: “Cô tưởng được ngồi xe tôi dễ lắm sao?”
“Ngồi xe anh với ngồi taxi có gì khác nhau sao? Sao tôi không cảm thấy?”
Anh lại cười nhạt: “Nếu tôi nhớ không nhầm, cô là giảng viên đại học, thường xuyên rót vào đầu người khác mấy thứ lý tưởng cách mạng đúng không?”
Cô trợn mắt nhìn anh. Ngay lúc đó di động lại đổ chuông.
Đầu bên kia, Tô Đông Lâm hỏi: “Thái Hồng, Tần Vị đến chưa?”
Hóa ra tên hắn ta là Vị, Tần Vị.
“Đến rồi. Hứ!”
“Lên xe của cậu ta đi, coi như anh xin em.” Anh khẽ ho một tiếng. Vết thương ở ngực vẫn chưa lành hẳn, ho đối với anh là một chuyện vô cùng đau đớn. Thái Hồng ngẫm nghĩ, không muốn khiến anh khó xử, cuối cùng nói: “Được rồi.”
Lần này anh ta lái xe rất êm, cả đoạn đường đều im lặng. Tần Vị đưa cô về tận nhà, không ngờ còn ga lăng đưa cô lên tận cửa, rất khách sáo chào hỏi Lý Minh Châu. Trên mặt Lý Minh Châu lộ rõ vẻ hân hoan, nói: “Vào đây uống tách trà đã. Cậu là... Nên xưng hô thế nào nhỉ?”
“Cháu họ Tần, Tần Vị”, anh ta hững hờ nói. “Đã muộn quá rồi, cháu không làm phiền cô và Thái Hồng nữa.”
“Thế lần sau đến chơi nhé!” Lý Minh Châu nhiệt tình mời.
Tần Vị ậm ừ đáp “vâng”.
Đóng cửa, Lý Minh Châu vỗ vỗ mặt Thái Hồng: “Con gái à, con giỏi, giỏi quá đi! Tô Đông Lâm khó quá thì thôi vậy, nhưng cái cậu này con chắc chắn phải cưa cho bằng được. Tuy dáng vẻ cậu ta lạnh lùng, cứng nhắc nhưng mẹ đoán tính cách cậu ta còn hiền hơn Đông Lâm nhiều, sau này chắc chắn còn tốt hơn cả Đông Lâm.”
Như các bậc cha mẹ khác, Lý Minh Châu coi những anh chàng đưa con gái mình về giữa đêm hôm khuya khoắt là chàng rể lý tưởng của mình.
“Chẳng lẽ mẹ không nhận ra hắn còn giàu có hơn cả Đông Lâm?”
“Chuyện đó cần con nhắc sao? Con có biết đồng hồ cậu ta đeo bao nhiêu tiền một chiếc không hả?” Minh Châu xuống bếp lấy đĩa táo mang lên. “Không phải Đông Lâm hẹn con sao? Tại sao lại là người khác đưa về?”
“Anh ấy có việc đột xuất nên nhờ em họ đưa con về.”
“Em họ? Không phải chứ?”, Minh Châu nói. “Mẹ của Đông Lâm chẳng phải họ Thẩm sao, bà ấy chỉ có một người anh trai ở Hồng Kông, sao Đông Lâm lại có một cậu em họ họ Tần được?”
“Ơ...” Mắt Thái Hồng đảo qua đảo lại. “Con nhớ nhầm rồi.”
Không như những cô gái khác, Thái Hồng không thích tắm rửa. Nhưng hôm nay, không những Thái Hồng dậy sớm mà còn tắm gội kỹ càng. Sau hơn một tiếng đồng hồ đứng trong phòng tắm, cô bước ra với vẻ vô cùng quyến rũ, đôi môi anh đào cong cong vô cùng đáng yêu. Cô mặc áo len Kashmir xanh dương thêu hoa trắng, bên dưới là chiếc váy ngắn lông cừu ca rô đỏ, mái tóc đen dài buông hờ hững…
Cô ăn bữa sáng rất cẩn thận, sợ nước xốt dính lên áo váy. Minh Châu vừa uống sữa đậu nành vừa quan sát cô, cuối cùng bỗng nói: “Thái Hồng, con có người yêu rồi à?”
Thái Hồng đang uống sữa, suýt nữa bị sặc: “Hả? Đâu có!”
“Thế là con phải lòng ai rồi.”
“Không có.”
“Chắc chỉ là bạn bình thường thôi.”
“Quãng thời gian này con tạm thời lạnh nhạt với Đông Lâm đi”, bà nói. “Nhất là trong trường hợp có mặt cả hai người họ.”
Thái Hồng ngớ ra: “Tại sao ạ?”
“Con phải làm cho mình trở nên bí ẩn một chút chứ. Đến Đông Lâm, một quý tộc độc thân có điều kiện tốt như thế con còn chẳng thèm ngó ngàng, những gã đàn ông khác chắc chắn sẽ cảm thấy con rất thú vị.” Bà cắn một miếng bánh bao rồi nói tiếp: “Đừng có cố lấy lòng người ta, ngược lại, phải tỏ ra không có hứng thú, như là xung quanh con toàn những gã đàn ông như thế, gặp nhiều quá rồi, chẳng buồn quan tâm nữa.”
Thái Hồng cảm thấy mẹ mình càng nói càng sâu xa, đã đạt đến tầm cao của lý thuyết trò chơi, cô tròn xoe mắt, hỏi: “Sau đó thì sao?”
“Sau đó con lửng lơ con cá vàng. Có biết tại sao đàn ông thích trò chơi điện tử không?” Minh Châu cố ý dừng lại, tỏ vẻ bí mật. “Bởi vì bọn họ thích những thứ bí ẩn, cho nên đừng để họ dễ dàng qua được cửa ải của con, hiểu chưa? Nếu họ gọi điện cho con, phải đổ bốn hồi chuông con mới được bắt máy. Hẹn con ra ngoài, đừng đồng ý vội, phải nói là con b