Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thành Phố Hoang Vắng

Thành Phố Hoang Vắng

Tác giả: Thi Định Nhu

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 134918

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/918 lượt.

br>“Hi, anh họp xong rồi à?” Cô hỏi.
“Xong rồi.”
“Anh có cần dùng bàn không?” Cô dọn xấp bài thi đang bày ra trên bàn sang một bên, chừa ra một khoảng trống.
“Không cần”, anh đáp. “Cô cứ dùng đi.”
Rồi hai người chìm vào im lặng.
“Thầy Quý…”
“Hãy gọi tôi là Quý Hoàng.”
“Uhm, Quý Hoàng, tôi… tôi có viết một bài để gửi cho một tạp chí chuyên ngành, muốn nhờ anh xem giúp rồi cho ý kiến, được không?” Thái Hồng lấy từ ngăn kéo ra một tập giấy, nhìn anh với vẻ rất khiêm nhường.
Thực ra đó là chương ba trong luận văn thạc sĩ của cô, thêm phần mở đầu và kết luận liền trở thành một bài riêng lẻ, cô tự cảm thấy trong đó có vài ý kiến hay ho, nếu không cũng chẳng dám tùy tiện mang ra khoe.
Quý Hoàng nhận lấy, đọc lướt tiêu đề, nói: “Tôi e rằng không thể cho ý kiến chuyên sâu được, tôi chưa đọc nhiều về Trương Ái Linh.”
Đôi mày của Thái Hồng cau lại, thầm nghĩ, thầy Quý, anh bận lắm sao? Anh không biết đây là tôi đang kiếm cớ bắt chuyện với anh ứ? Anh chưa từng hẹn hò hay anh quá khờ?
“Ồ! Anh không cần phải hiểu kỹ về Trương Ái Linh đâu, chỉ cần anh kiểm tra giúp tôi phần lý luận là được rồi.” Giọng cô khách sáo hơn. “Hai bài viết của anh đăng trên Bình luận văn học tôi đều đã đọc kỹ.”
Tuy đó là chuyện cô mới tìm hiểu được trong thư viện hôm qua, nhưng mời bậc thầy về lý luận sửa bài viết, đưa ra lời khen đúng lúc cũng cần lắm đấy.
Anh ngồi trên sofa chăm chú xem suốt mười lăm phút. Bài viết không dài, chỉ có tám trang giấy.
“Anh thấy sao?” Cô lấy một quả táo, cắn một miếng.
“Cũng được.” Anh nói.
“Cũng được? Nhận xét chỉ vậy thôi hả?”
“Cô gửi cho tạp chí trường F à?”
“Tạp chí trường Đại học B, tôi muốn thử gửi lên một tạp chí có uy tín một chút.”
“Nếu là trường Đại học B, bài này có phải hơi ngắn không?”
“Ngắn sao?”
“Tôi nghĩ là ngắn. Có vài chỗ còn có thể viết sâu hơn.”
“Ý của anh là tôi phân tích chưa đủ tường tận?”
“Uhm… Các khái niệm riêng vẫn còn có thể làm rõ hơn nữa.”
“Nói cách khác là có vài khái niệm vẫn chưa rõ ràng?”
“Đương nhiên, phần phân tích văn bản của cô chiếm gần hết bài viết, nếu như đầu tư thêm vào phần lý luận nữa thì không thể nào dưới hai mươi ngàn chữ đâu.”
“Ý anh là lý luận của tôi thiếu chiều sâu?”
“Có vài chỗ, tính logic hơi…”, anh tìm từ diễn tả. “Thiếu chặt chẽ.”
“Thầy Quý, thầy nói tiếp đi. Thầy cứ việc nói tiếp, thầy đủ tư cách làm Bộ trưởng Bộ Ngoại giao rồi đấy.”
Anh xòe hai bàn tay ra, nghiêng nghiêng đầu, không nói nữa.
“Này…” Thái Hồng lấy lại bình tĩnh, nhoẻn nụ cười rộng lượng, nói. “Không cần phải để ý đến lòng tự tôn của tôi, tôi có thể chấp nhận những lời phê bình nghiêm khắc.”
“Thật sao?”
“Thật.”
“Thế thì cô đừng gửi bài này cho tạp chí.” Anh vo tròn tập giấy, ném vào sọt rác. “Không hay.”
Cô ngẩn ra. Lúc đầu cô còn định phản bác vài câu, nhưng máu nóng đã bốc lên đâu, cô giận dữ lao ra ngoài, trước khi đi còn hung hăng ném nửa quả táo vào sọt rác.






Tiếp xúc với người dưng là thế đấy. Chỉ vì một câu nói, bạn sẽ thích một người nào đó, cũng chỉ vì một câu nói mà ghét một ai đó, và quyết định từ nay về sau không qua lại nữa.
Nhưng Thái Hồng tự nhận mình là người lý trí, người lý trí sẽ không để những chuyện phi lý trí ảnh hưởng đến mình. Cô nhớ đến câu nói của cô Quan Diệp: “Quý Hoàng có lòng tự tôn rất cao và rất kiêu ngạo đấy.”
Có lẽ Quý Hoàng vẫn luôn cao ngạo như thế, chỉ là cô không phát hiện ra. Nếu đó là tính cách của anh, cô càng hiểu rõ sớm chừng nào thì càng tốt chừng đó, huống chi đây cũng chẳng phải lần đầu hai người đấu khẩu vì vấn đề học thuật.
Thái Hồng quyết định coi lần xung đột này là “bất đồng học thuật”. Xét thấy biểu hiện của Quý Hoàng với cô trước giờ luôn được điểm cộng, bất giờ đột nhiên xuất hiện một điểm trừ, cũng nên cho anh một cơ hội sửa sai.
Thái Hồng đến thư viện mượn vài quyển sách, sau đó đến phòng nghỉ hâm nóng cơm, cầm hộp cơm quay lại văn phòng, phát hiện Quý Hoàng cũng đang ở đó ăn cơm trưa. Vẫn là mấy món cũ, một cái đùi gà, nửa bát cơm, một cốc nước lọc, một quả dưa chuột. Anh ăn rất chậm rãi, rất nghiêm chỉnh, giống như đó là một sự hưởng thụ.
Quý Hoàng cau mày: “Sao cô ném cơm trưa của tôi? Tôi nghĩ chẳng qua chúng ta tiến hành thảo luận về học thuật thôi, có cần thiết phải biến thành hình thức bạo lực thế này không?”
“Rác rưởi thì đương nhiên phải cho vào nơi đựng rác rồi.”
“Cô Hà, ban nãy cô nói, không cần quá để ý đến lòng tự trọng của cô…”
“Anh không cần phải quá để ý đến lòng tự tôn của tôi, nhưng anh không được coi thường lòng tự tôn của tôi. Quý Hoàng, tôi là đồng nghiệp chứ không phải học sinh của anh.”
Anh xòe hai bàn tay ra: “Tôi tưởng cô muốn nghe ý kiến của tôi, tôi cũng đã nói ý kiến của tôi chưa chắc đã sâu sắc. Nếu cô không thích nghe thì cứ việc coi như tôi chưa nói.”
Cô hít thở vài cái: “Được lắm, Quý Hoàng, anh… anh rất thú vị. Nói thử xem, anh sẽ làm gì để bù đắp lại lỗi lầm của mình?”
Anh không hiếu: “Tôi? Lỗi lầm?”