Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thành Phố Hoang Vắng

Thành Phố Hoang Vắng

Tác giả: Thi Định Nhu

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 134988

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/988 lượt.

! Nó là đứa như thế nào chẳng lẽ con không biết sao? Con vì nó mà chưa đủ thiệt thòi sao? Con không nhớ là…”
“Mẹ, con người cũng có thể thay đổi mà. Lợi Lợi bây giờ cũng đã làm mẹ, trưởng thành hơn nhiều rồi. Chuyện của con để con tự giải quyết có được không?”
“Mẹ không sợ bị cho là lắm lời. Quách Lợi Lợi trông thì đúng là khá được, con có thể thích kiểu tóc của nó, dùng son môi cùng một nhãn hiệu với nó, nhưng con tuyệt đối không nên trở thành bạn bè của nó, bởi vì mẹ không muốn con bị nó hại thê thảm hơn. Mẹ cảnh cáo con một lần nữa, con bé này tìm con chắc chắn không có chuyện gì tốt đẹp, chẳng qua là muốn dò hỏi xem con sống như thế nào…”
“Mẹ ơi, mẹ đa nghi quá rồi! Con đâu phải con gái tổng thống, cô ấy quan tâm con như thế làm gì?”
“Ôi trời, con quý báu lắm sao? Người ta thèm mà ở đó quan tâm đến con! Chẳng qua người ta muốn có một kẻ thất bại ở bên cạnh mình lâu lâu mang ra so sánh, để chứng minh rằng cuộc đời ta đây ngập tràn những điều tốt đẹp và thành công. Chúc mừng con, con đã được chọn!”
Thái Hồng thầm nhủ, cái này là gì đây hả trời? Chắc chắn mẹ xem phim về những chuyện thâm cung bí sử nhiều quá rồi, giữa người với người lấy đâu ra lắm mưu kế, toan tính thế chứ? Thôi, thôi, một khi bước vào trạng thái phòng bị, bà khá là nham hiểm, chua ngoa, tốt nhất đừng chọc vào tổ kiến thì hơn. Cô liền nói:” Con ra ngoài một lát, cho khuây khỏa chút.”
Dứt lời, cô cầm túi xách lên, đi thẳng ra cửa.






Di động Thái Hồng đổ chuông đến ba lần, cuối cùng cô cũng nhấn nút nghe: “Lợi Lợi?”
“Cậu đang vui vẻ ở đâu thế? Mẹ cậu nói cậu không có nhà.”
“Đang đi tản bộ thôi. Tìm mình có chuyện sao?”
“Đã lâu rồi không gặp nên nhớ cậu, cậu lại chẳng đoái hoài đến mình, không thèm gọi điện cho mình.” Đầu bên kia, Lợi Lợi hờn dỗi. “Đông Lâm có ở cạnh cậu không?”
“Không có, chỉ có mình mình.”
“Thực ra cũng chẳng nói được là tiền của ai, đều là tiền của ông già, chỉ là ông cụ nắm trong tay quá chặt. Đông Lâm đến xin, xin bao nhiêu cho bấy nhiêu, còn Đông Vũ đến xin thì cơ bản là không cho. Không chỉ một lần, hai lần rồi. Cậu nói xem, trong lòng Đông Vũ dễ chịu sao? Hai anh em đều chui ra một bụng mẹ, nhất bên trọng, nhất bên khinh thế này quả khiến người ta rùng mình. Nói về xuất thân, Đông Vũ tốt nghiệp chuyên ngành tài chính của trường đại học danh tiếng nước ngoài hẳn hoi, Anh văn nói lưu loát, còn cậu chàng Đông Lâm của cậu… Cậu có nhớ không, đến thi CET-6 còn phải nhờ cậu thi giúp mới qua được nữa là… Không hiểu tại sao cậu ta lại may mắn đến thế cơ chứ!?
Nghe những lời này, Thái Hồng liền cảm thấy khó xử. Nếu cô là phóng viên báo lá cải thì chắc chắn sẽ rất vui mừng khi nghe được những bí mật có nguồn gốc đáng tin về một danh gia vọng tộc này, nhưng những bí mật này cô không có hứng thú, ngặt nỗi Lợi Lợi lại rất thích nói, còn coi cô là bạn thân thực sự, một khi đã nói là cứ thao thao bất tuyệt.
Tán gẫu được gần một tiếng, lúc này Lợi Lợi mới chuyển đề tài sang Thái Hồng: “Đúng rồi, cậu và Đông Lâm sao rồi? Định khi nào tổ chức?”
Thái Hồng đáp: “Tổ chức cái gì mà tổ chức, mình và anh ấy cũng chỉ là quan hệ bạn bè bình thường thôi.”
“Hầy! Hầy! Cậu lại nữa rồi!” Lợi Lợi trưng ra vẻ mặt của “bà tám”. “Lần trước không phải cậu nói rằng hai người đã đi đến bước… đó đó rồi sao?”
“Không phải nghiêm túc đâu.”
“Đông Lâm đâu phải là người vô trách nhiệm đâu.”
“Mình đâu có cần anh ấy chịu trách nhiệm.”
“Thế thì cậu nói mình nghe đã xảy ra chuyện gì nào, mình đi hòa giải giúp cậu, xem có thể cứu vãn được không.” Lợi Lợi hít một hơi, nhìn cô với ánh mắt tiếc nuối. “Lời mình nói không chắc chắn sẽ có tác dụng, nhưng dẫu sao mình cũng là chị dâu của cậu ta.”
“Không có chuyện gì hết.” Thái Hồng ậm ờ.
“Giận dỗi rồi?”
Cuối cùng Thái Hồng nói: “Có thể đừng ghép cặp mình với Đông Lâm nữa được không? Mình có bạn trai rồi.”
Lợi Lợi giật nảy mình: “Thật sao? Là ai thế? Mình quen không?”
“Cậu không quen, là đồng nghiệp của mình, cùng chung một khoa.”
“Woa! Không phải là cậu đá Đông Lâm nhà mình chứ?” Lợi Lợi khẽ bật ra một tiếng ngạc nhiên.
“Chẳng phải mình đã nói mình và Đông Lâm chỉ là bạn bè bình thường thôi sao? Sao lại nói là đá hay không đá chứ?”
“Ôi trời! Là ai mà có sức hút ghê gớm, mạnh mẽ hơn Đông Lâm thế? Cha anh ta làm gì?”
“Một người bình thường, lương bổng cũng gần gần như mình.”
Lợi Lợi chụp lấy tay cô: “Thái Hồng, cậu đừng có dại dột. Một anh chàng quý tộc độc thân tính tình tốt như Đông Lâm chẳng dễ gì tìm được, lỡ mất lần này rồi sẽ không có lần sau nữa đâu. Không phải mình khoa trương, những cô gái muốn cặp kè với cậu ta nhiều không kể xiết.”
“Không phải chứ? Nếu anh ấy quý báu như thế sao lúc đầu cậu không chọn anh ấy đi?” Trong lòng Thái Hồng bực bội, giọng điệu cũng có phần móc mỉa.
Lợi Lợi sững người, nửa buổi trời không thốt ra được câu nào. Hồi lâu sau, quả nhiên không nhắc đến Đông Lâm nữa. “Nói nghe xem, bạn trai mới của cậu là ai? Tên gì? Không phải là cậu l