Tác giả: Thi Định Nhu
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 134987
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/987 lượt.
ừa mình chứ hả?”
“Họ Quý, Quý của “quý tiết”.”
“Nếu tiền lương của anh ta bằng cậu, cũng có thể nói là điều kiện không ra làm sao, liệu anh ta có qua nổi ải của mẹ cậu không?” Lợi Lợi hỏi.
Thái Hồng nhướn mày: “Mẹ mình là người thực dụng đến thế sao?”
Lợi Lợi bật cười: “Liệu không phải sao?”
Thái Hồng mấp máy môi, rồi ngậm bặt.
“Thái Hồng, Quách Lợi Lợi mình cũng được coi là đã gặp qua nhiều loại người, những người phụ nữ giỏi giang mà mình biết không phải ít, thế nhưng mình chưa gặp ai nói làm là làm, nói trở mặt là trở mặt, dám ném vỡ ly trước mặt người khác như mẹ cậu.” Nhận ra lời nhận xét của mình có hơi tiêu cực, cô lại đổi giọng tấm tắc khen ngợi: “Bác gái thực sự là người mạnh mẽ. Có người mẹ như thế cậu mới không bị mắc lừa, không phải chịu thiệt thòi.”
Nghe những lời khen tặng mà thực chất là mỉa mai, Thái Hồng giận sôi: “Bà như thế cũng là muốn tốt cho mình thôi.”
“Nhưng mà này, từ góc độ của cậu mình nói câu thực lòng nhé! Thái Hồng, cậu không phải là đối thủ của mẹ cậu đâu.” Lợi Lợi thoắt đổi giọng: “Bạn trai của cậu càng không phải. Nghe lời bà chị này một lần, đừng đắm sâu vào, tốt hơn hết nên cắt đứt sớm đi! Lỡ đến khi mẹ cậu không đồng ý, cậu lại yêu anh ta, cái đó mới là đau khổ đấy. Còn đau khổ hơn cả bị đàn ông đá nữa!”
Những lời này chạm đúng tâm sự trong lòng Thái Hồng, nỗi phiền não trong cô bỗng tựa như mảnh băng nổi lên mặt nước.
“Thế cậu nói mình nên làm sao đây?”
“Không phải đã nói rồi sao, ba chữ: nhanh – chóng – rút.”
“Nếu mình không muốn rút thì sao?”
“Thái Hồng, cậu muốn đọ chiêu với mẹ cậu sao?” Lợi Lợi lấy ra thỏi son, cầm chiếc gương nhỏ để tô lại môi. “Đừng để xảy ra chuyện rồi tự mình gánh hậu quả đấy. Dù sao mình cũng từng lĩnh giáo cao chiêu của mẹ cậu rồi.”
Nhắc lại chuyện cũ, tuy Thái Hồng chịu thiệt, nhưng hình ảnh năm xưa Lý Minh Châu cầm ba lô của Lợi Lợi vứt ra ngoài cửa, Thái Hồng vẫn còn nhớ rõ. “Haizz, mẹ mình ấy à… tính khí có nóng nảy chút. Năm đó bà không nên vứt ba lô của cậu như thế. Vì chuyện này mà mình đã gây chuyện với bà.”
“Hi, có sao thì mình cũng coi cậu như chị em của mình, đừng có giả vờ lấp liếm được không? Cậu biết những chuyện mẹ cậu đối xử với mình không chỉ dừng lại ở đó.”
Cô sững người: “Mẹ mình… còn làm chuyện khác với cậu sao?”
Lợi Lợi nhìn cô, vẻ mặt hoài nghi, không khỏi cười nhạt: “Quả không hổ danh là con gái của mẹ cậu, giả nai cũng giỏi ghê!”
Sống lưng Thái Hồng lạnh toát, cô nghiêm mặt nói: “Cậu nói đi, mình không biết thật.”
“Cậu luôn hận mình vì chuyện của Ngụy Triết đúng không?” Lợi Lợi nhìn chăm chăm vào mặt cô. “Mình thừa nhận, chuyện đó mình đúng là có hơi quá đáng, nhưng cậu không biết giữa mình và Ngụy Triết đã xảy ra chuyện gì đâu. Mình đã từng vì anh ta mà… đi phá thai. Chuyện này bị người khác tiết lộ cho mẹ cậu. Có một hôm, bà gọi điện cho cha mình, nói mình ăn chơi phóng đãng, chung chạ với đàn ông ở ngoài trường, dính bầu rồi lại đi phá, làm ảnh hưởng đến trường… rồi bảo ông phải dạy dỗ con gái cho tốt. Cha mình là người cực kỳ bảo thủ, luôn giữ sự thanh cao, trong sạch lại rất trọng sĩ diện. Nghe điện thoại xong, ông tức giận đùng đùng, đến thẳng trường tìm Ngụy Triết, cái gã đó dù sao cũng đã chia tay mình rồi, nên nói hết ra, có khi còn thêm mắm thêm muối nữa, lúc đó cha mình còn nhảy bổ vào định đánh hắn, nhưng không đánh lại, còn bị hắn cho một bạt tai. Về đến nhà, ông giận điên lên dùng dây thắt lưng đánh mình tơi bời, nói đây là điều nhục nhã lớn nhất trong đời ông. Mình giận dỗi bỏ nhà đi, về sống ở nhà bà ngoại, tưởng rằng qua mấy ngày ông sẽ đến đón mình về, nhưng ông không đến. Mình cố gắng hết sức để vào nhà họ Tô, là muốn chứng minh cho ông thấy, tuy mình không còn trong trắng nhưng mình vẫn thu phục được đàn ông. Nhưng đến hôn lễ của mình ông cũng chẳng tham gia. Năm ngoái, ông bệnh nặng qua đời, lúc hấp hối cũng không chịu gặp mặt mình. Bị chính người thân của mình khinh bỉ, cậu có biết cảm giác đó như thế nào không hả?”
Thái Hồng không khỏi sửng sốt, không ngờ đằng sau câu chuyện lại còn có một câu chuyện khác nữa. Chuyện này tuy có vẻ khó tin, nhưng nó chứng tỏ một cách đầy đủ tác phong của Minh Châu từ trước đến giờ, đó chính là ý muốn bảo vệ Thái Hồng của bà rất mãnh liệt. Ai dám động vào một sợi lông của con gái, bà gặp Phật giết Phật, gặp ma giết ma, chuyện gì cũng có thể làm được.
“Thật đấy, Thái Hồng.” Lợi Lợi đứng dậy. “Mình thực sự quý cậu nên mới tìm cậu, nếu không cũng chẳng mặt dày mày dạn như thế này… Thực ra mình không nợ cậu điều gì cả, nếu có từng nợ, mẹ cậu cũng đã đòi lại thay cậu rồi.”
Ra khỏi quán cà phê, Thái Hồng thất thểu bước đi trên phố. Cô suy nghĩ về tình bạn giữa mình và Lợi Lợi, càng nghĩ càng thấy rối như tơ vò. Sau vụ Ngụy Triết, cô luôn tận hưởng một cảm giác ưu việt về mặt đạo đức những tưởng rằng mình tha thứ cho Lợi Lợi, còn không câu nệ chuyện xưa mà tiếp tục giữ mối quan hệ qua lại với cô ấy, tưởng rằng mình thật là cao thượng. Giờ đây,