Tác giả: Thi Định Nhu
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 134984
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/984 lượt.
ẽ nói: “Em xin lỗi.”
Anh cười, đưa tay xoa xoa đầu cô: “Không sao.”
“Giá trị quan của mẹ và em không giống nhau.” Cô giải thích với vẻ nghiêm túc. “Những người ở thời của bà thiếu thốn vật chất, chưa từng sống sung sướng ngày nào nên cách nhìn người và xử sự đều tương đối thực tế.”
“Anh hiểu.”
“Những lời của mẹ em anh đừng để bụng. Tô Đông Lâm thực sự là bạn thân của em, nhưng cũng chỉ là bạn, có thế thôi”, Thái Hồng nói. “Nếu anh không thích, em có thể không qua lại với anh ấy nữa.”
“Đừng nói thế! Bạn em cũng là bạn của anh, huống chi anh cũng rất thích Tô Đông Lâm, cậu ấy là người rất tốt.”
Cô vòng tay ôm anh thật chặt, vùi mặt vào bờ ngực anh: “Cho mẹ em một chút thời gian, em sẽ từ từ thuyết phục bà, đừng giận nhé anh!”
“Mẹ em cũng đâu có nói gì, chỉ là hỏi anh vài câu, còn anh thì thành thực trả lời mà thôi, sao lại giận cơ chứ?” Anh khẽ hôn lên trán cô, rồi nắm tay cô. “Anh về trước đây. Hôm nay phải làm ca tối. Còn nữa, cảm ơn món canh tảo tía của em.”
Thấy anh không để bụng, Thái Hồng thở phào nhẹ nhõm. Mắt dõi theo bóng Quý Hoàng lên xe rồi mới quay gót, chậm rãi đi về nhà. Chưa đi được mấy bước liền trông thấy Lý Minh Châu đang đứng cạnh bồn hoa, cả gương mặt tối sầm một cách đáng sợ.
“Mẹ.”
“Về nhà ngay, mẹ có chuyện muốn nói với con.” Lý Minh Châu túm lấy cánh tay cô, cũng chẳng màng đến chứng viêm khớp của mình, đùng đùng lôi cô đi lên lầu.
Có lẽ mẹ đã trông thấy hết cảnh tượng ban nãy rồi. Thái Hồng ngồi trên sofa, hơi chột dạ, cô cố gượng cười, nói: “Mẹ, không phải nói đến thăm nhà cô sao?”
“Mẹ hỏi con, con với người đó đã tiến triển đến đâu rồi?” Lý Minh Châu cười nhạt. “Đứng giữa phố xá mà ngang nhiên ôm hôn nhau, các bà, các thím trong khu đều trông thấy hết rồi! Con không biết xấu hổ sao? Cái gã đó không gia giáo thì cũng đành, nhưng con cũng ở đó mà ôm ấp người ta! Con cháu nhà Lý Sĩ Khiêm, con cháu nhà họ Lý chúng ta… lại tùy tiện đến thế sao hả?”
“Mẹ, con và Quý Hoàng tự do yêu đương, hai bên đều phải lòng nhau, cái gì mà tùy tiện với không tùy tiện, mẹ đừng có ăn nói khó nghe vậy chứ! Chúng con muốn làm gì là quyền tự do của chúng con! Mẹ đừng có ở đó mà nhọc công nữa.” Cả đời này Thái Hồng luôn là cô con gái ngoan, trước giờ chưa từng bị cha mẹ nói nặng lời. Bị mẹ mắng xối xả như thế, lửa giận cũng hừng hực bốc lên.
“Xin lỗi, ban nãy mẹ nói nặng rồi.” Thấy thái độ của con gái cứng rắn, mắt Lý Minh Châu liền đỏ hoe. “Thái Hồng, tuổi con không còn nhỏ, cũng đã đọc không ít sách vở, nhưng đạo lý ở đời thâm sâu lắm con à! Con biết quá ít về xã hội này, đó là lỗi của mẹ. Mẹ chỉ sợ con bị người ta lừa, cho nên bao năm nay mẹ một mực bảo vệ con, không cho con qua lại với người xấu, vì sợ con biết được xã hội này đen tối đến nhường nào! Tâm địa con người xấu xa đến nhường nào! Mẹ là người từng trải, những chuyện khó khăn, trắc trở đều đã vượt qua hết, nhưng mẹ cũng phải trả giá cho nó. Thời Cách mạng văn hóa, vì sợ bị Hồng vệ binh phát hiện, bà ngoại con đem những đồ trang sức và vàng thỏi lén lút vứt hết xuống sông. Những đồ trang sức là phỉ thúy và ngọc cổ đó, bây giờ mỗi thứ phải đáng giá một căn nhà. Mẹ không nỡ, cả đoạn đường cứ bịt chặt tai, bởi trên tai mẹ còn có một đôi bông tai phỉ thúy, nhưng cuối cùng cũng bị bà ngoại con tháo ra vứt xuống sông. Con nói xem, đến một đôi bông tai mẹ cũng không nỡ, thì sao mẹ nỡ đẩy con xuống hố lửa bất hạnh được cơ chứ? Mẹ làm thế cũng chỉ vì muốn con dừng cương trước bờ vực sâu, đừng có ở cùng gã họ Quý đó nữa! Đúng, hắn chân chất, trông cũng là một chàng trai ngay thẳng đó, nhưng con đừng để vẻ bề ngoài của hắn đánh lừa… Con có biết hôn nhân và gia đình có ý nghĩa thế nào đối với một người phụ nữ không? Dù là một phụ nữ giỏi giang, có thành công đến mấy mà không có hai thứ này, cả đời sẽ phải tiếc nuối! Dù một bà nội trợ có dở tệ đến đâu mà có hai thứ này, cũng có thể ngẩng cao đầu kiêu hãnh. Cả đời người con gái phải lấy được một tấm chồng tốt, không có tấm chồng tốt, thì phải có một cô con gái giỏi. Không có tấm chồng tốt cũng chẳng có cô con gái giỏi, thì đó sẽ là một nỗi cay đắng vô cùng! Không phải nói mẹ có thành kiến với dân quê, người dưới quê có ưu điểm của người dưới quê, họ cần cù, siêng năng, biết cố gắng từng chút, từng chút một để trèo lên cao, làm những chuyện người khác không làm, cố gắng làm những việc mà người ta chẳng muốn cố công làm gì, những người tuổi trẻ tài cao, sự nghiệp thành công cũng có đầy ra đó. So với bọn họ, những đứa trẻ con một dân thành thị như con chẳng phải là đối thủ. Con chỉ thấy được vẻ rực rỡ bên ngoài của họ, chứ không nghĩ đến việc họ cũng phải cố sức như thế nào mới đạt được như thế! Đúng, cái xã hội này không có bọn họ không được, tương lai của cả thế giới cũng là nhờ vào họ. Những đứa trẻ này từ nhỏ đã biết cái gì gọi là không dễ có được, cho nên rất kiên trì, nhẫn nại, biết tìm đủ mọi cách để lấy lòng người khác, đấy chính là sức hút của bọn họ, và cũng chính là nguyên nhân vì sao Hạ Phong có thể cưới được Hàn Thanh! Người nghèo mà còn không đáng để yêu, thì