Tác giả: Thi Định Nhu
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 134989
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/989 lượt.
ai mà thèm để mắt đến họ chứ? Cho nên người nghèo nhất định là đáng để yêu, chí ít là đáng để yêu trong một khoảng thời gian ngắn. Đợi sau khi con lấy hắn rồi, phiền phức sẽ ập đến, những nét đáng yêu kia thì vụt biến mất, chỉ còn lại sự đáng hận và cả cuộc đời con trở thành một tấn bi kịch!”
Thái Hồng cúi gằm mặt nhìn đất, không nói một câu.
“Đúng, bây giờ con chê những lời của mẹ tầm thường đúng không? Không nói xa xôi nữa, nói gần nhé. Một quả phụ tảo tần nuôi ba đứa con, vị trí của người mẹ này trong lòng con trai không nói cũng biết, sau này con lấy hắn, chắc chắn sẽ ở chung với mẹ chồng, con làm sao chung sống đây hả? Ngay đến những lời cằn nhằn của mẹ ruột con còn thấy bực bội, giờ nguyên cả một “tượng Phật” lớn thế đặt ở nhà, bái thì chẳng muốn bái, mời thì chẳng mời đi được, dời cũng chẳng thể dời nổi. Muốn trò chuyện? Tiếng địa phương Trung Bích con nghe hiểu sao? Con biết bà mẹ chồng của chị Trần ở nhà đối diện chứ? Một bà già dưới quê, đến đây ở cứ khăng khăng không chịu ngồi bồn cầu, mỗi lần đi tiểu tiện phải ngồi xổm mới chịu, nghĩ tới nghĩ lui chẳng còn cách nào, đành dùng ống nhổ, cả nhà nồng nặc mùi hôi thối, cái khổ này con chịu nổi sao? Quý Hoàng là anh cả, huynh trưởng như cha, chuyện của hai đứa em trai, hắn phải lo đúng không? Từ chuyện nhỏ như đóng học phí, đến chuyện lớn như tìm việc, tìm vợ, có cái nào mà anh cả không phải lo lắng? Không phải nói con người hắn không tốt, cũng không phải mẹ có định kiến gì với hắn nhưng cái gánh nặng trên vai đó sẽ đè nặng suốt cuộc đời hắn, không có ngày kết thúc đâu con! Dù cho hai đứa con kết hôn, thì ở thành phố này, con có biết giá nhà đất là bao nhiêu không? Với tình hình kinh tế của hắn, cộng thêm gánh nặng lớn thế, suốt đời thuê trọ thì cuộc sống vẫn túng thiếu. Với điều kiện của con, con có rất nhiều sự lựa chọn? Sao cứ phải làm khó mình thế hả?”
Thái Hồng không nghĩ như thế, phản bác lại: “Mẹ, mẹ đừng có hở chút là nhắc đến tiền được không? Quý Hoàng là người đọc sách, anh ấy sống giản dị, nhân phẩm tốt, học vấn cao, cũng lãng mạn, ngày tháng sau này nghèo thì có nghèo chút, nhưng con nghèo mà cũng vui vẻ đấy chứ!”
“Xì! Cứ nói bừa, nói càn! Cuộc sống nghèo nàn là như thế nào con sao biết được chứ!” Lý Minh Châu tức tối giậm chân. “Sao mẹ lại nuôi một đứa ngốc nghếch chẳng hiểu chuyện như con nhỉ? Suốt ngày chỉ biết cầm kỳ thư họa thi tửu hoa, liền cho rằng mấy thứ phong hoa tuyết nguyệt là thật! Mẹ thật mong sao có cơn gió to thổi qua, thổi con tỉnh khỏi giấc mộng xuân của mình, cũng đến lúc con nên biết mấy thứ cơm áo gạo tiền rồi đấy. Sống trên đời này, mỗi ngày mở mắt đi ra đường, có thứ nào mà không cần đến tiền! Tiểu thư của tôi ơi! Trước con quen phủi tay, có mó vào chuyện gì đâu, làm sao con có được những trải nghiệm này? Không tin, tháng này mẹ chỉ cho con ba trăm tệ, để con lo liệu việc nhà thử xem! Người mà đến chai dầu đổ cũng chẳng biết đỡ như con, may ra chỉ có gả cho Tô Đông Lâm, để cậu ta thuê người về hầu hạ con, cho con chuyên tâm vào nghiên cứu, làm cái chức giáo sư của con, nhàn nhã hưởng thụ cuộc đời thi họa của mình. Còn gả cho Quý Hoàng thì con chuẩn bị quanh quẩn bên xó bếp đi nhé, phải tự mình lo liệu một ngày ba bữa, có khi còn phải chuẩn bị cơm trưa của ngày hôm sau, hầu hạ xong người lớn thì còn phải hầu hạ đứa nhỏ, giống như mẹ con bây giờ đây này.”
Thái Hồng bình tĩnh cười khẩy: “Mẹ, Quý Hoàng có tài nấu nướng tuyệt lắm đấy, anh ấy từng làm ở nhà hàng, nấu ăn ngon ơi là ngon. Anh ấy sẽ không để con phải nấu cơm đâu.”
Lý Minh Châu thiếu chút nữa là nhảy dựng lên: “Biết nấu ăn là giỏi lắm sao? Con đi hỏi thử mấy vị đầu bếp lớn bên ngoài xem, có ai ở nhà nấu ăn không hả? Ông Trương ở cửa Đông con biết chứ? Ông ấy là đầu bếp của một tiệm ăn đúng không? Nhưng ở nhà ông ấy có nấu ăn không? Nói cho con biết, người nấu cơm mỗi ngày chính là bà xã của ông ấy, dù làm có dở đến mấy ông ấy cũng phải ăn, bởi không ai muốn công việc đã làm xong rồi về nhà lại phải làm tiếp nữa. Gã họ Quý kia nói thì dễ nghe đấy, chẳng qua chỉ là muốn lấy lòng con thôi, thế mà con cũng tin sao? Từ nhỏ đến lớn con là đứa trẻ nhẹ dạ cả tin, nếu không phải có bà già này đứng ra giải quyết giùm mọi chuyện thì không biết con đã bị đem bán đi đâu mất từ đời nào rồi.”
Thái Hồng chỉ muốn bịt chặt tai mình lại, nhất thời tức giận đến nỗi khô cả miệng, bèn ra tủ lạnh tìm nước. Vừa mở tủ lạnh ra, trông thấy bên trong có cả một bát to là dâu đỏ tươi, ngon mắt, lửa giận lại bốc lên cao: “Mẹ, đã mua dâu về sao lại không mang ra tiếp đãi khách chứ?”
“Để dành cho nhà ăn. Cho hắn ư? Lãng phí!”
“Mẹ…”
Cô đang định nói lý lẽ với mẹ, điện thoại bỗng đổ chuông, Lý Minh Châu nhanh tay nhanh mắt cầm ống nghe lên: “A lô, xin hỏi cô tìm ai?”
“Tìm Thái Hồng à? Cô là ai? Lợi Lợi? Quách Lợi Lợi?”
“Nó không có nhà.”
Nói rồi, bà cúp máy cái rụp.
“Mẹ, đó là điện thoại tìm con mà!” Không nén được, Thái Hồng kêu lên. “Sao mẹ không hỏi con đã cúp máy rồi?”
“Mẹ đã nói bao nhiêu lần rồi hả? Đừng có đoái hoài tới con bé Quách Lợi Lợi đó