Tác giả: Thi Định Nhu
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 134961
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/961 lượt.
ười. Tiền thuốc sau phẫu thuật cũng rất đắt, một tháng cũng phải tốn khoảng bốn nghìn. Bản thân cậu ta có tiết kiệm được một khoản tiền, cô cho cậu ta vay thêm một ít, nhưng chắc vẫn còn thiếu, chỉ không biết là bao nhiêu.”
Thái Hồng cảm thấy hơi bực tức, chuyện lớn thế này mà Quý Hoàng không nói gì với cô, chẳng lẽ anh sợ cô lo lắng sao? Ngẫm nghĩ lại, bản thân cô cũng làm gì có tiền, tiền lương chưa đến cuối tháng đã tiêu hết sạch, bất đắc dĩ còn đến chỗ Quý Hoàng ăn cơm chùa, việc đến nước này cũng chỉ có thể lo suông mà thôi.
“Thế thì… thiếu một quả thận có ảnh hưởng gì đến sức khỏe của anh ấy không?” Thái Hồng lại hỏi. Tuy cũng nghe nói người khỏe mạnh chỉ cần một quả thận là đủ rồi, nhưng dù sao cũng là động đến dao kéo, là cắt nội tạng chứ có phải chuyện đùa đâu!
“Cậu ta làm xét nghiệm ở bệnh viện rồi. Cậu ta có chung nhóm máu với mẹ mình, nội tạng cũng tương thích, về phía Quý Hoàng thì tỷ lệ thành công rất cao, hồi phục cũng sẽ tốt. Nhưng bệnh tình của mẹ cậu ta tương đối phức tạp, ghép thận xong rồi liệu có thể bình phục hay không vẫn còn chưa biết. Hơn nữa, mất một quả thận vẫn có ảnh hưởng đối với cơ thể, sau phẫu thuật phải đặc biệt chú ý đến vấn đề ăn uống, không được để bị cảm, cũng không được làm nhiều việc nặng…”
Đêm đó, Thái Hồng đã mất ngủ.
Mấy năm nay cô cũng tiết kiệm được một số tiền, cộng lại chắc cũng được mười nghìn, toàn bộ đều giao cho mẹ gửi vào ngân hàng hết. Chuyện tiền bạc Thái Hồng không rành mấy, cũng chẳng bao giờ bận tâm, Minh Châu là nhân viên tài vụ, đương nhiên để bà lo liệu cho. Sau đó Minh Châu bảo, trừ mười nghìn kia ra, mỗi năm bà đều gửi một số tiền vào tài khoản đó, tuy không nhiều, nhưng tích tiểu thành đại, còn hơn để Đại Lộ lấy đi mua rượu. Đợi sau này cô đi lấy chồng rồi cũng có cái làm bệ đỡ khi về nhà chồng.
Thế là vào buổi trưa ngày hôm sau, Thái Hồng giả vờ lơ đãng hỏi dò Minh Châu: “Mẹ ơi, số tiền mà con để dành, có thể lấy ra một ít không?”
Minh Châu đang xào đồ ăn, gương mặt hơi biến sắc: “Con cần tiền à?”
“Không phải, Hàn Thanh nói dạo này ngân hàng trung ương điều chỉnh lãi suất, muốn trả nợ sớm trước thời hạn, đi xoay xở, gom góp tiền cũng gần đủ rồi, hỏi con có thể giúp cô ấy một chút không… Bây giờ tiền lương của cô ấy cao lắm, có lẽ không lâu sau là có thể trả con rồi.”
Minh Châu đưa mắt nhìn cô một cái, phán đoán xem những lời nói đó là thật hay giả, rồi cười nhạt: “Lương nó cao như thế, sao lại có thể để tâm đến chút tiền tiết kiệm còm cõi của con?”
“Tiền lương cao nhưng để trả góp cũng cao mà, lãi suất cũng cao nữa.” Nói đến trình độ đặt ra mấy lời nói dối vô hại để đánh lừa người khác, đẳng cấp của Thái Hồng không phải là thấp, nếu không thì thời đại học cô cũng chẳng thể ăn không nói có, viết được biết bao nhiêu bức thư tình. Ngặt nỗi Minh Châu lại là tử huyệt của cô, mẹ cô cười một tiếng, cô tức thì chột dạ, giữa chừng bất giác chùng giọng.
“Một tháng lương của nó hơn mười nghìn con có biết không hả? Không nhắc đến chuyện này thì thôi, nhắc đến là mẹ lại bực mình! Con đúng là đồ đầu đất! Công việc tốt như thế tại sao con không làm? Giới thiệu cho nó làm gì? Hả? Con là cái đồ chân đèn đế cao, chỉ rọi được người khác mà chẳng rọi được chính mình! Đầu óc lú lẫn rồi!”
Thái Hồng sượng trân: “Con? Con đi làm gì? Con đâu có thiếu việc làm?”
“Con không thiếu việc làm nhưng con thiếu tiền, con biết không hả? Hai đứa con tốt nghiệp cùng một khoa, trình độ con còn cao hơn nó, công việc nó làm được, con cũng làm được. Một tháng người ta kiếm được bằng nửa năm tiền lương của con, một cơ hội tốt như thế, sao lại nhường cho nó chứ? Xem người ta kìa, nhờ vào quan hệ của con mà trở nên khá giả rồi đấy, thấy chưa? Căn hộ mấy trăm nghìn cũng sắp trả xong rồi. Con nhìn lại nhà mình đi… muốn đổi sang tầng khác cũng chẳng được. Tiểu thư của tôi ơi! Sao con lại không bớt ngốc nghếch một chút hả?”
“Mẹ, tiền lương của Hàn Thanh sao mẹ lại biết?” Đây là con số mới nhất về lương của Hành Thanh, còn cao hơn cả mức lương hướng dẫn tiến sĩ, Thái Hồng nghe mà giật nẩy mình.
“Nó gọi điện thoại tìm con mấy lần con đều không có nhà, mẹ bèn ngồi nói chuyện với nó một chút, hỏi mấy câu là nó khai hết, còn không ngừng cảm ơn con nữa kìa!”
“Ồ!”
“Số tiền còm cõi đó của con chỉ là hạt muối bỏ biển, đừng có ở đó tự làm mất mặt mình. Nó thiếu tiền, có ông chủ lớn là Tô Đông Lâm ở đó không mượn, mượn con làm gì?”
“Mẹ à!” Thái Hồng nói, vẻ nghiêm túc. “Đông Lâm là bạn tốt của tụi con, nhưng bọn con không bao giờ mượn tiền của anh ấy. Đông Lâm có bao nhiêu tiền chẳng liên quan đến tụi con. Nếu suốt ngày chỉ nhắm vào tiền của anh ấy, quan hệ giữa bọn con với anh ấy đã biến chất mất rồi.”
“Quan hệ giữa con với cậu ta đúng là nên thay đổi đi!” Minh Châu phẩy tạp dề một cái, hai tay chống nạnh, trưng ra tư thế bắt đầu tranh luận. “Nói thật đi, có phải con và Quý Hoàng vẫn còn qua lại với nhau không? Đừng có nghĩ bà già này không biết! Đông Lâm không gọi điện đến nhà chúng ta là một chứng cứ rõ ràng.”
Bị Minh Châu khí thế bừng bừng