Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thành Phố Hoang Vắng

Thành Phố Hoang Vắng

Tác giả: Thi Định Nhu

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 134960

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/960 lượt.

trách móc, Thái Hồng cũng mất hết bình tĩnh: “Quý Hoàng là thầy hướng dẫn của con, cũng là đồng nghiệp của con, ở trường làm sao mà không chạm mặt nhau được, sao có thể không qua lại cơ chứ? Hơn nữa, cũng không đáng để mẹ phải gọi điện lên tận lãnh đạo khoa để phá hoại thanh danh của người ta vì chuyện đó chứ! Mẹ à, có phải mẹ làm hơi quá rồi không? Con thật sự không dám tin mẹ lại có thể làm chuyện như thế!”
“Quá đáng ư? Chẳng quá đáng tí nào cả!” Giọng của Minh Châu bỗng chốc vút cao. “Nếu con còn không chịu cắt đứt với gã họ Quý đó, Lý Minh Châu này quyết sẽ đối đầu với hắn đến cùng!” Dứt lời, bà cầm con dao lên, “phập” một cái, chém đứt đôi củ cà rốt trên thớt.
Thái Hồng chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát, bèn quay đầu bỏ đi.
Ra đường rẽ phải, lại rẽ qua vài con phố, có một trung tâm giao dịch đá quý nổi tiếng của thành phố nằm ở đó.
Trên cổ Thái Hồng luôn đeo một mặt ngọc phúc lộc thọ nhân sinh như ý, là của bà ngoại để lại cho cô. Phỉ thúy của Myanmar, có màu xanh dịu nhẹ, màu sắc trong suốt, không vương chút tạp chất nào. Nghe Minh Châu nói, mặt ngọc này bà ngoại có rất nhiều, tiếc là thời Cách mạng văn hóa bị bà ném hết xuống sông Trường Giang. Mảnh ngọc này luôn được Minh Châu mang bên mình nên mới không bị vứt xuống sông. Cho nên mỗi lần nhắc đến của hồi môn của Thái Hồng, Minh Châu đều tỏ vẻ rất tự hào. Mặt ngọc này là phỉ thúy hảo hạng nhờ những người chuyên nghiệp trong giới xem, ai cũng nói nó đáng giá hơn hai trăm nghìn. Khi nhà hết tiền cũng từng nghĩ đến việc mang đi bán, có hỏi qua vài người nhưng họ ra giá thấp vô cùng, ai cũng nói nghề làm ngọc này trông thì có giá đấy, nhưng lại không dễ chuyển đổi thành tiền mặt như vàng, một miếng ngọc để trong tiệm những mấy năm vẫn không bán được là chuyện bình thường. Minh Châu bèn từ bỏ ý nghĩ đó, để Thái Hồng đeo, coi như bảo bối gia truyền.
Thái Hồng đi thẳng lên “Bích Ngọc Hiên” trên tầng hai, chủ tiệm là bạn thời trung học của cô, Thái Tiểu Huy.
Tháo mặt ngọc ra, nắm trong lòng bàn tay, cảm nhận sự ấm áp, nhẵn mịn của nó lần cuối, Thái Hồng quyến luyến đặt nó vào tay Tiểu Huy. Tiểu Huy dùng kính phóng đại và đèn pin tụ quang xem xét kỹ lưỡng, gật đầu một cách hài lòng: “Ừm, là hàng tốt. Tuy không to nhưng rất dày, chất địa cũng rất thuần.”
“Là bà ngoại để lại cho mình. Ông ngoại mình trước giải phóng là hội trưởng thương hội của thành phố này, tên Lý Sĩ Khiêm, cậu từng nghe qua chưa?”
“Lý Sĩ Khiêm, mình biết đấy!” Ánh mắt Thái Tiểu Huy long lanh ngời sáng. “Là nhà đại tư bản ấy chứ! Nghe nói lần đầu tiên thành phố mình lắp đèn đường là ông ấy làm đó.”
“Mình thiếu tiền, muốn bán miếng ngọc này, cậu ra giá đi.”
“Hả? Người ta vẫn nói vàng bạc có giá ngọc vô giá, nếu mua vào, giá cả không thể bẳng giá bán được đâu.” Cậu ta cầm trên tay nghiên cứu một hồi, lại bước vào phòng trong dùng máy móc chuyên dụng kiểm tra, một lúc sau bước ra, nói. “Thế này đi, nể tình mình và cậu quen biết nhau, mình trả cậu mười lăm nghìn.”
Thái Hồng vừa nghe xong, cảm thấy hơi buồn: “Ít vậy sao? Mẹ mình nói miếng ngọc này đáng giá hai trăm nghìn cơ.”
“Đó là trước kia. Bây giờ trên thị trường, phỉ thúy cũng nhiều, làm ăn không dễ. Miếng ngọc này á, mình thấy có thể bán được giá một trăm hai mươi nghìn, nhưng phải xem cái duyên đã, trong thời gian ngắn chắc chắn không bán được, để trong tủ trưng vài năm cũng là chuyện thường. Chỗ này bọn mình thống nhất giá mua hết, đều là một phần mười của nguyên giá, vả lại chỉ giới hạn mua loại ngọc cao cấp, hàng bình thường bọn mình không nhận. Trả cậu mười lăm nghìn là nhiều hơn ba nghìn rồi.”
Thái Hồng ngẫm nghĩ, ngước nhìn cậu ta, mặt tiu nghỉu đến tội nghiệp, nói: “Nể tình bọn mình là bạn học cũ, cậu trả mình hai mươi nghìn được không? Nếu không phải cần tiền gấp mình cũng chẳng nỡ bán nó đâu.”
Thái Tiểu Huy đưa mắt quan sát cô một cái, Thái Hồng vội trưng ra vẻ mặt sầu thảm, cậu thở dài, nói: “Thế này đi, nể tình xưa kia cậu chịu cho mình chép bài tập, mười tám nghìn. Mình chỉ có thể trả bấy nhiêu thôi. Không tin cậu có thể mang nó đi một vòng tầng hai hỏi người khác, giá này thực sự là giá cao nhất rồi.”
“Thôi cũng được.”
Thái Hồng rút ra hai nghìn cuối cùng trong thẻ của mình, góp lại thành hai mươi nghìn, bỏ vào trong một phong bì, nhắm thời gian rảnh hẹn Quý Hoàng ra đưa cho anh: “Anh này, mẹ anh bệnh nặng, cần tiền đúng không? Đây là hai mươi nghìn, anh mang về dùng tạm đi.”
Anh không chịu nhận, cô cứ dúi vào tay anh, hào phóng nói: “Cũng chẳng phải tặng không anh đâu, cái này coi như của hồi môn của em, tạm để ở chỗ anh trước.”
Quý Hoàng cười khổ: “Quả là một cô nhóc ngốc nghếch! Người ta mà biết thế nào cũng cười em thối mũi, người chưa gả vào nhà, của hồi môn đã gửi trước rồi.”
Thái Hồng vòng tay ôm cổ anh, không ngượng ngùng hôn anh một cái: “Trông thấy anh mệt như thế em đau lòng lắm. Đừng đi làm thêm nhiều vậy nữa, được không anh?”
Quý Hoàng ngẫm nghĩ, cầm lấy phong bì, nghiêm túc nói: “Cám ơn em, tiền này coi như anh mượn em. Cho anh thời gian một năm, ngày nà