Tác giả: Thi Định Nhu
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 134963
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/963 lượt.
y năm sau anh nhất định sẽ trả lại em.”
Dứt lời, anh kéo ngăn bàn ra tìm giấy bút.
“Ôi trời! Anh làm gì thế?” Thái Hồng ngăn anh lại.
“Anh viết giấy nợ.”
“Nợ cái đầu anh ấy! Với em mà cũng phải nghiêm chỉnh đến thế sao? Nếu em không tin anh, liệu em có thể cho anh mượn không? Anh coi em là con ngốc à? Nếu còn khách khí với em như thế, em trở mặt bây giờ đấy.” Nói rồi, cô cầm giấy bút ném lại vào ngăn bàn, rồi đưa tay vuốt ve gương mặt anh, gương mặt ấy đã hốc hác đến nỗi xương gò mà nhô lên, lại dùng ngón tay khẽ miết nếp nhăn trên trán anh. “Em bây giờ không có bệnh tật hay tai nạn gì, tiền không cần trả gấp đâu, anh đi làm thêm ít thôi, nghỉ ngơi nhiều vào anh nhé!”
Quý Hoàng ngồi xuống, cầm lấy tay cô, nói: “Về bệnh tình của mẹ anh, có vài điều anh muốn nói cho em biết… Mẹ anh bị suy thận giai đoạn cuối, rất nghiêm trọng, cần phải thay thận. Anh…”
“Cái này là phẫu thuật lớn lắm, đúng không anh?” Thái Hồng có một người bạn thời tiểu học, cha của người đó từng phẫu thuật thay thận, lúc đó nghe nói nếu phải mua thận rất tốn kém, chỉ một quả thận thôi giá đã là hai trăm nghìn, chưa kể chi phí phẫu thuật. May mà nhà bạn đó giàu có, cuộc phẫu thuật thành công, cha cậu ta vẫn khỏe mạnh sống đến tận bây giờ.
“So với các loại phẫu thuật cấy ghép nội tạng khác, nó tương đối đơn giản.”
“Thế thì… đã tìm được thận chưa?” Cô hỏi.
“Bác sĩ nói nếu là người thân trực hệ có nội tạng tương thích thì càng tốt, tỷ lệ thành công càng cao.” Anh đáp. “Hơn nữa… có thể tiết kiệm tiền.”
Mặt cô thoáng tái đi, khẽ cầm lấy tay anh: “Em hiểu, cô Quan đã kể cho em nghe rồi.”
Anh lặng lẽ ngồi đó, một lúc lâu không nói gì. Hồi sau, đang định cất lời, Thái Hồng liền đưa tay chặn môi anh: “Anh cứ yên tâm làm phẫu thuật, em sẽ chăm sóc anh và bác gái thật tốt.”
Trên mặt anh hiện lên nét cười khổ: “Sau khi cắt đi một quả thận, có thể sẽ có di chứng… anh muốn nói là cuộc sống sau này. Chẳng hạn như không được uống rượu, không được uống cà phê v.v… Nếu như…”
“Thế thì không uống.” Thái Hồng nói. “Đâu phải là em không được uống, nên em sẽ không khó chịu đâu.”
Anh thoáng ngập ngừng, nói tiếp: “Đương nhiên còn có những cái khác nữa…”
Thái Hồng ngượng ngùng: “Đừng nói là không thể làm… chuyện đó nhé? Thế thì em thực sự phải bỏ cuộc rồi.”
“Cái đó thì không ảnh hưởng.” Anh vội đính chính, sau đó phì cười. “Xem em nghĩ đến chuyện gì kìa.”
Thái Hồng vỗ vỗ vai anh, nói: “Thế thì không sao. Cùng lắm sau này không để anh làm việc nặng, em kiếm tiền nhiều chút, thuê người thay bình ga thôi!”
Anh siết chặt cô vào lòng, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi cô, nói: “Thực sự rất xin lỗi em, anh cũng không nghĩ sự việc lại đến nước này.”
Thái Hồng lại hỏi: “Tiền phẫu thuật có đủ không anh? Nếu không đủ, em có thể mượn một số bạn bè, chắc chắn có thể gom đủ.”
“Đã đủ rồi.” Anh nói. “Anh đã liên hệ được một chuyên gia phẫu thuật thận rồi, mấy ngày nữa sẽ đi làm vài xét nghiệm.” Anh thoáng ngừng, rồi lại thở dài: “Vấn đề là mẹ anh kiên quyết không chịu phẫu thuật. Anh vừa nhắc chuyện này mẹ liền nổi giận, nhất định không đồng ý.”
“Vì sao? Đây là chuyện tốt cơ mà!”
“Mẹ bệnh từ rất lâu rồi, bị trầm cảm nhẹ, gần đây cảm xúc không ổn định lắm.” Có thể thấy rõ nét âu sầu, lo lắng trên gương mặt anh.
“Đừng lo. Sau phẫu thuật, sức khỏe của bác gái sẽ hồi phục, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.”
“Thực ra tình trạng của mẹ không lạc quan đến thế, chỉ là… anh không muốn từ bỏ hy vọng, dù chỉ là một tia hy vọng mong manh anh cũng muốn nắm lấy. Chuyện phẫu thuật anh định giấu mẹ. Nói với mẹ rằng bệnh tình mẹ không nghiêm trọng đến mức phải thay thận, chỉ cần cắt bỏ một quả thận hỏng là được rồi.”
Thái Hồng gật đầu, tỏ ý hiểu: “Khi nào tiến hành phẫu thuật?”
“Bác sĩ nói càng nhanh càng tốt, anh định vào mùng Một tháng sau.”
“Lịch dạy của anh thì sao?”
“Cô Quan sẽ giúp anh đứng lớp một tuần, sau khi phẫu thuật một tuần là anh có thể xuất viện rồi.”
Xem ra mọi việc đã được sắp xếp xong xuôi hết. Cô nhìn anh, cảm thấy có chút bi thương: “Dù sao cũng là cuộc phẫu thuật lớn, xem anh nói đơn giản chưa kìa!”
Cụp mắt hồi lâu, anh nắm tay cô, dáng vẻ áy náy như có lỗi: “Xin lỗi em, trước giờ anh không kể cho em nghe nhiều chuyện. Không phải anh cố ý giấu em, mà thực sự anh không ngờ bệnh tình của mẹ lại đột ngột xấu đi như vậy, cầm bệnh án của mẹ đến đây tìm bác sĩ để hỏi thăm anh mới dám tin… Bệnh của mẹ vì lao lực mà ra, cuộc đời mẹ chưa sống được ngày nào sung sướng. Anh luôn nghĩ rằng, sau này cuộc sống ổn định, anh sẽ hiếu thảo phụng dưỡng mẹ thật chu đáo, không biết ước nguyện này có thể thực hiện được không.”
“Yên tâm! Bác gái ở hiền ắt gặp lành, chắc chắn bác sẽ vượt qua cửa ải này!”
“Quả thận này… không còn cách nào khác… anh chỉ có thể dâng hiến cho mẹ mà thôi.” Anh nghiêm túc nói. “Thế nhưng em hãy yên tâm, sau phẫu thuật, anh sẽ chăm sóc sức khỏe của mình thật tốt, không để xảy ra chuyện gì đâu…”
Thái Hồng ngượng chín người. Cảm giác anh như đang lo lắng điều gì đó, và muốn cố gắng chứng