Tác giả: Thi Định Nhu
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 134955
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/955 lượt.
minh điều gì, nhưng đến giờ cô vẫn ngây ngô không hề nghĩ sẽ có hậu quả đáng sợ nào xảy ra. Nghe anh nói như thế, bất chợt một cảm giác sợ hãi dâng lên trong lòng cô.
Phẫu thuật liệu có thất bại không?
Mất một quả thận, quả thận còn lại liệu có đủ để duy trì nửa đời sau của anh? Lỡ như quả thận duy nhất ấy của anh cũng mắc chứng viêm thận thì sao? Đến lúc đó, ai sẽ hiến thận cho anh đây?
“Hôm nay có món cật heo mà con thích đấy.” Minh Châu cười tươi, nói. “Thái Hồng à, mẹ đã hẹn cho con ba giờ chiều thứ Bảy tuần này rồi, dì Chu nói sẽ giới thiệu một chàng trai cho con… con đừng có đánh trống lảng với mẹ và dì nữa đấy.”
Nhìn những món ăn nóng hổi đang bốc khói nghi ngút trên bàn, đột nhiên cô cảm thấy buồn nôn.
Chưa được hai ngày sau, việc thiếu mất mảnh ngọc trên người Thái Hồng đã bị mẹ cô phát hiện.
Cũng trách cô khinh suất, cái nút vặn của máy nước nóng lại trở chứng, nước nóng quá, cô không chịu nổi bèn ôm khăn tắm chạy từ phòng tắm ra ngoài, suýt nữa đâm sầm vào người của Minh Châu, thế là bị bà bắt ngay tại trận. Mảnh ngọc đó vốn được buộc trên một sợi dây đỏ rất to, phía sau có thắt một nút kết cát tường như ý, từ ngày mang nó Thái Hồng chưa bao giờ tháo xuống.
“Ớ, Thái Hồng, ngọc của con đâu?” Minh Châu đưa tay kéo cô lại, không dám tin vào mắt mình rằng mảnh ngọc đã mất rồi, còn dùng tay men theo vòng cổ cô sờ khắp lượt.
Vốn cô định bịa ra lý do gì đó lấp liếm qua ải, nhưng Minh Châu là người dễ lấp liếm sao? Mảnh ngọc đáng tiền như thế, bà nâng niu nó tựa như sinh mạng của mình, nếu giấu mẹ cũng quá là không phải. Thế là cô dứt khoát khai thật: “Ưm… con có chút việc gấp cần dùng tiền, nên mang nó đi bán rồi.”
“Con nói cái gì? Con – mang – nó – đi – bán – rồi?!!!”
Minh Châu đấm ngực, giậm chân, khóc than kêu gào, nhìn thấy cảnh này Thái Hồng cũng sợ điếng người, càng không dám hé môi nửa lời, chỉ cố nép sát mình vào góc tường trốn.
“Mảnh ngọc đó là bà ngoại để lại cho con làm của hồi môn, trong nhà cần tiền đến thế cha mẹ cũng không nỡ đem bán chính là muốn mỗi ngày con đeo nó, rờ nó, cảm thấy rằng mình là đứa con cưng. Con nói đi chứ? Là ai khiến con từ bi hỉ xả đến nhường này, dỗ ngon dỗ ngọt con đến nỗi con bênh người ngoài đi “chà đồ nhôm”, mang trộm báu vật trong nhà ra ngoài đổi tiền hả?”
Thái Hồng biết rõ một khi Minh Châu có lý thì sẽ buông ra những lời đay nghiến rất là cay nghiệt, lời nói ra tựa con dao bén ngọt, không cắt người ta ra làm trăm mảnh tuyệt không chịu ngưng. Người lợi hại ắt có ưu điểm của mình, nói đâu xa, chính cái nhà lắp ghép này đây, lúc đầu nếu như không có Minh Châu đến phòng địa ốc làm ầm một trận, có trời biết đến lúc nào nhà cô mới có phần. Một tính cách mạnh mẽ có sức ảnh hưởng lớn lao đến thế nhưng Thái Hồng lại không hề bị ảnh hưởng hay lây nhiễm, chỉ vào những thời khắc quan trọng cô mới miệng mồm lanh lợi, mà đối thủ bắt buộc phải là người có văn hóa nữa kia. Còn những ngày khác cô cũng xìu xìu ển ển y như Hà Đại Lộ.
Chắc là mẹ đã tức điên lên rồi. Trong lòng Thái Hồng càng day dứt hơn, chỉ còn biết nhỏ nhẹ khuyên lơn: “Mẹ, nếu mẹ thích mảnh ngọc đó đến thế, đợi người ta trả con tiền rồi con nhất định sẽ chuộc nó về. Lần này… thực sự rất xin lỗi mẹ. Mẹ đừng giận nữa có được không? Giận dữ hại sức khỏe mà.”
Minh Châu cầm khăn giấy lau nước mắt ném phịch lên bàn, thở dài thườn thượt: “Phá gia chi tử! Sao mẹ lại nuôi một đứa phá gia chi tử như con cơ chứ!”
Thái Hồng bèn chuồn xuống lầu dưới gọi điện thoại cho Thái Tiểu Huy.
“Tiểu Huy… mình là Thái Hồng!”
“Ồ, Thái Hồng, chào cậu!”
“Mảnh ngọc mình bán cho cậu ấy, có thể nhờ cậu giữ giúp mình vài tháng được không?” Cô nói. “Mình còn muốn chuộc nó về…”
Vừa thốt ra lời này, cô bèn cảm thấy mình như đang vô cớ gây rối, giao dịch hoàn thành, vật chuyển chủ mới, người ta không có nghĩa vụ phải giữ lại đồ của bạn. Cho dù có muốn lấy về, cũng bằng với việc mua lại theo giá thị trường, giá chắc chắn không thể nào là con số mười tám ngàn được. Hơn nữa trừ việc từng là bạn học của nhau, giữa cô và Thái Tiểu Huy cũng chẳng có bao nhiêu giao tình. Người ta chiếu cố cho là khách khí với bạn, không chiếu cố cho là đạo lý bình thường.
“Thái Hồng, không thể nói như thế được.” Quả nhiên, bên kia điện thoại Thái Tiểu Huy dùng miệng lưỡi nhà quan nói. “Bán rồi là bán rồi, đây có phải là cầm đồ đâu.”
“Mình xin cậu đấy… Mẹ mình biết chuyện này, bà sắp sửa đem mình ra giết rồi!” Thái Hồng lo đến phát khóc.
“Là như vậy…”, cuối cùng Thái Tiểu Huy nói. “Mảnh ngọc đó của cậu mình bán mất rồi.”
Thái Hồng phát điên lên: “Hả? Cái gì? Bán mất rồi? Lúc nào? Không phải cậu nói ngọc này không dễ bán, có khi mấy năm cũng không bán được sao?”
“Ưm… ngay chính cái hôm sau khi cậu bán cho mình thì được một người khách mua rồi. Anh ta thích chất ngọc đó lắm, còn bảo mảnh ngọc được chế tác tinh tế, kiểu dáng cát tường, mua về tặng cho vợ mới cưới của anh ta rồi.”
“Ơ…” Thái Hồng khẽ rên lên một tiếng yếu ớt.
“Ng