Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thất Tịch Không Mưa

Thất Tịch Không Mưa

Tác giả: Lâu Vũ Tình

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341133

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1133 lượt.

đi…
Thẩm Hàn Vũ ngồi dựa vào tường, nghĩ một chút rồi nói: “Vào trong lấy cái chăn mỏng ra đây, tới chỗ anh, anh ôm em ngủ…”
“Được ạ.” Cô lập tức đi lấy chăn, cuộn tròn cạnh anh. Thẩm Hàn Vũ giúp cô đắp chăn, ôm cô vỗ về: “Ngủ đi, có anh ở đây, em không cần lo lắng gì nữa.”
Tuy nền nhà lạnh giá không thoải mái bằng giường nhưng vì có cơ thể ấm áp của anh bên cạnh, cô cảm thấy yên tâm, xung quanh tĩnh lặng, cô chìm vào giấc ngủ…
“Tình, em ngủ rồi à?” Một lúc lâu sau, anh lên tiếng gọi cô.
“Vẫn chưa.” Cô khẽ trả lời.
“Vậy em nghe anh nói nhé, anh không thể ở đây quá lâu…” Cảm thấy cơ thể cô cứng đờ, bàn tay anh vỗ về xoa lưng cô.
“Giải quyêt xong hậu sự của mẹ, em và anh sẽ cùng đi Đài Bắc.”
Thẩm Thiên Tình ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn anh chăm chú: “Anh… anh nói gì?” Anh muốn cô đi cùng anh? Cô có nghe nhầm không?
“Bây giờ em chỉ còn anh là người thân, đương nhiên anh phải chăm sóc em.”
“Nhưng…” Cô hoài nghi, cụp mắt sợ hãi: “Bây giờ anh có gánh nổi gánh nặng là em không?”
Thẩm Hàn Vũ sững người, lập tức đau lòng tới mức không thốt nên lời.
Anh không ngờ, cô luôn ghi tạc những lời anh nói trong tim, coi bản thân là một sự phiền toái, một gánh nặng!
Anh thật sự muốn một đao chém chết mình!
“Tình không phải là gánh nặng! Em rất quan trọng với anh!”
“Nhưng như vậy anh sẽ rất mệt…” Tuy cô rất muốn ở cùng anh nhưng anh có gánh vác nổi không? Nghĩ tới là tim cô lại đau đớn vô cùng.
Cô cần gì phải quan tâm anh mệt hay không chứ? Đây vốn dĩ là điều anh nên làm mà!
“Bây giờ anh ở một mình, không bất tiện như trước đây, hơn nữa còn đang là bác sĩ thực tập, tuy thu nhập không cao nhưng cuộc sống cũng không quá khó khăn, em không cần lo lắng gì cả, chỉ cần tới ở cùng anh là được rồi, những thứ khác anh sẽ thu xếp.”
“Thật không… Có thể như vậy ư?” Điều này hoàn toàn ngoài dự liệu của cô, cô còn tưởng phải đợi lâu hơn nữa…
“Ừ. Nhưng em phải chịu thiệt thòi một chút, không thể có điều kiện sống tốt hơn, có điều, qua một năm nữa, đợi anh cầm bằng bác sĩ, tình hình chắc sẽ khá hơn.”
“Không sao.” Chỉ cần ở cùng anh trai, cô chẳng sợ gì hết.
Cô yên tâm cuộn tròn trong lòng anh, Thẩm Hàn Vũ kéo cao chăn, phủ quấn hai người một cách thân mật, tựa cằm lên đỉnh đầu cô.
“Tình, em hận anh không?”
“Hận anh? Vì sao?” Cô kề mặt lên cổ anh, ấm áp tới nỗi muốn ngủ.
“Anh biết, mẹ đối xử với em không tốt, nhưng khi đó anh lại vứt bỏ em, không bảo vệ em kịp thời…”
“Không sao, em biết anh không cố ý. Anh cũng rất khó xử, nếu có cách, anh sẽ không thể không quan tâm tới em. Từ nhỏ, anh đã rất thông minh, lần nào người làm sai cũng là em, vì vậy em tin mỗi quyết định anh đưa ra đều đúng đắn.”
Đúng ư? Có trời mới biết!
Cô luôn tràn đầy lòng tin với anh, chưa từng nghi ngờ, nhưng trên thực tế, anh đã sai quá mức!
Nếu cô biết, trong khi cô thuyết phục bản thân phải hiểu chuyện, phải thông cảm cho anh, nhưng anh chỉ vì suy nghĩ đê hèn, vì băn khoăn khó hiểu mà khoanh tay đứng nhìn, để mặc cô chịu khổ sở, sợ hãi, liệu cô có hận anh đến chết hay không?






Trái Tim Nghi Ngờ
Giải quyết xong hậu sự của mẹ, Thẩm Hàn Vũ đưa em gái đi Đài Bắc, về tới chỗ ở thì trời đã sầm tối.
“Em đi tắm trước đi, lát nữa anh sẽ đưa em đi ăn tối, tiện thể mua thêm ít đồ dùng hằng ngày.” Anh lấy khăn bông, bàn chải mới, chỉ tay vào một góc: “Phòng tắm ở kia, có vấn đề gì thì gọi anh.”
Cô vừa quay người vào nhà tắm, điện thoại liền reo vang.
“Thẩm Hàn Vũ, cuối cùng cậu cũng ở nhà rồi! Mấy ngày nay cậu chết ở đâu vậy hả? Điện thoại cũng không thèm nghe!” Vừa nhận điện thoại, giọng của Tề Quang Ngạn đã oang oang vọng tới từ đầu bên kia.
“Không, dù sao cũng đông đủ mọi người rồi, chỉ thiếu mình tôi thôi mà.”
“Người đông không quan trọng, cậu mới là người mà cô ấy muốn gặp nhất.”
Thẩm Hàn Vũ không nói gì…
“Hỏi cậu một câu, rốt cuộc có đến hay không?” Thái độ này thể hiện rõ nếu anh dám nói không, sẽ có người đích thân tới nhà áp tải anh ra khỏi cửa.
“Thực sự không được, em gái tôi ở đây, tôi không thể để con bé lại một mình.”
“Oa, hóa ra tiểu mỹ nhân tới rồi!” Tính háo sắc hệt như Trư Bát Giới của Tề Quang Ngạn lập tức lộ ra. “Vậy thì có vấn đề gì đâu, đưa cả cô ấy theo! Lâu lắm rồi tôi không gặp cô ấy, nhất định còn xinh đẹp hơn ba năm trước nhỉ?”
“Không được, Tình không quen mấy người đó, con bé sẽ không tự nhiên.” Anh lắc đầu. “Còn nữa, em gái tôi xinh hay không, không liên quan tới cậu, thu lại nước miếng của cậu đi!”
Tề Quang Ngạn khẽ lẩm bẩm, chưa sẵn sàng bỏ cuộc: “Không đến thật à?”
“Tôi đã bao giờ nói hai lời chưa?” Anh cúp máy, quay đầu, phát hiện Thẩm Thiên Tình đang đứng đằng sau: “Sao thế? Còn thiếu gì à?”
Cô lắc đầu: “Anh có việc thì đi đi! Em không sao đâu.”
“Không có gì đâu, em đừng nghĩ nhiều!” Cầm máy sấy tóc lên, anh ngoắc ngoắc ngón tay với cô, “Qua đây, anh sấy tóc cho em.”
Cô chầm chậm bước lên phía trước, khẽ nói: “Em có thể tự sấy…”
“Được, vậy em