Tác giả: Lâu Vũ Tình
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341134
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1134 lượt.
p ba thì mất mặt thế nào không? Nếu em không thi đỗ, ra ngoài đừng nói anh là anh trai em, mất thể diện lắm!”
“Hàn Vũ!”
“Thẩm Hàn Vũ!” Hai giọng nói cùng lúc lên tiếng can ngăn. Lời nói này thực sự làm người khác tổn thương.
Thẩm Thiên Tình cắn môi, trong lòng đau đớn nhưng không dám khóc thành tiếng.
Anh trai nói… ghét cô…
Không khí ngưng đọng trong ba phút, hai anh em trừng mắt nhìn nhau không ai chịu thỏa hiệp…
Như vậy có thể thuyết phục được cô ấy không? Con bé cố chấp này…
Thẩm Hàn Vũ thở dài, đầu hàng.
Anh bước lên phía trước, ôm cô vào lòng, cuối cùng cũng nói ra những lời thật lòng: “Xin lỗi, anh không có ý nói những lời tệ hại làm tổn thương em, anh xin lỗi. Anh biết em đang nghĩ cho anh, nhưng Tình à, em có từng nghĩ tới tâm trạng anh chưa? Vì không kịp thời phát hiện ra cảnh ngộ của em, khiến em sống vất vả sáu năm, anh đã rất tức giận với chính mình, cho nên anh hy vọng từ nay về sau có thể khiến em vui vẻ, được làm những việc bản thân em muốn làm. Nếu ngay cả việc ở bên cạnh anh cũng khiến em bị thiệt thòi, anh sẽ không thể nào tha thứ cho mình, em hiểu không? Nếu em thực sự vì anh thì nghe lời anh đi, được không?”
“Nhưng…” Cô lưỡng lự. Đồng ý sẽ khiến anh vui hơn ư?
Cô ngước mắt nhìn anh: “Vậy chi bằng mỗi người chúng ta lùi một bước, nếu em thi đỗ, không ảnh hưởng tới tình hình học tập, anh phải cho em đi làm thêm…”
Anh vừa định mở miệng, cô đã nói tiếp: “Coi như là để lấy kinh nghiệm, như vậy đâu có gì không tốt chứ!”
Lưu Tâm Bình nắm đúng thời cơ giảng hòa: “Được rồi, Hàn Vũ, em thấy nên quyết định như vậy đi! Chuyện công việc không có gì to tát ấy để em thu xếp, em sẽ giúp anh trông nom em gái, một sợi tóc cũng không thiếu, như vậy anh có thể yên tâm rồi chứ?”
Thẩm Hàn Vũ nhíu mày nhìn Thẩm Thiên Tình chăm chú, trầm giọng nói: “Vậy em phải hứa với anh, có vấn đề gì nhất định phải nói với anh ngay lập tức, không được giấu giếm.”
“Em hứa!” Thẩm Thiên Tình giơ bay ngón tay lên thề.
Thẩm Hàn Vũ nắm chặt tay cô: “Anh tin em.”
“Vậy là tốt rồi. Nếu học thì cần phải có sách vở. Em nhớ em gái một người bạn của em mới thi xong năm ngoái, sách cấp ba chắc vẫn còn giữ, để em đi hỏi xem có thể mượn vài quyển không.” Lưu Tâm Bình nghiêng đầu suy nghĩ.
“Như vậy sẽ không làm phiền chị Lưu chứ?”
“Không đâu!” Lưu Tâm Bình cười cười xua tay: “Em là em gái của Hàn Vũ, chị cũng coi như em gái mình, em có vấn đề gì cứ việc đến tìm chị, đừng khách sáo!”
Thẩm Thiên Tình ngước mắt nhìn anh, Thẩm Hàn Vũ hắng giọng, không nhìn lại: “Tình, em đi tắm trước đi! Những việc khác, sau khi bọn anh thảo luận xong sẽ cho em biết.”
Cô gật đầu, ngoan ngoãn vào bếp. Lưu Tâm Bình theo sau, anh đột nhiên gọi cô…
“Tâm Bình, cảm ơn em.”
Không đợi cô đáp lại, anh đi vượt lên trước, còn người được cảm ơn phía sau vẫn sững sờ, chưa kịp hoàn hồn.
Tình cảm sâu nặng cô dành cho anh, bao việc cô làm cho anh, anh chưa từng nói lời cảm ơn. Nhưng bây giờ, cô chỉ giúp em gái anh chút việc, vậy mà anh lại dễ dàng mở miệng bày tỏ sự cảm kích đến thế.
Lẽ nào… đối với anh, em gái còn quan trọng hơn cả bản thân mình?
Tề Quang Ngạn vỗ vỗ vai cô: “Em nên quen với việc này!” Thiên Tình có sức ảnh hưởng rất lớn đối với Thẩm Hàn Vũ, ba năm trước, anh đã từng chứng kiến.
Thẩm Thiên Tình tắm xong, ngồi xuống cạnh Thẩm Hàn Vũ, tham gia cuôc thảo luận của họ. Anh nhìn cô: “Mặc thêm áo vào đi, kẻo bị cảm lạnh.”
“Không sao đâu.” Cô ngại đứng lên, tựa vào người anh. Một tay Thẩm Hàn Vũ ôm cô để truyền hơi ấm, một tay đưa bảng tiến độ vừa dự tính ra trước mặt cô. “Anh nghĩ rồi, em tốt nghiệp đã lâu, muốn tự ôn cũng khá vất vả. Anh bận việc, không thể bao đồng tất cả, Tiểu Tề và Tâm Bình đồng ý làm gia sư giúp em. Tiểu Tề tuy nhìn có vẻ lưu manh nhưng môn Sử, Địa lại rất khá, môn Văn thì hỏi Tâm Bình, còn anh phụ trách môn Toán, Lý.”
Thẩm Thiên Tình cẩn thận cầm bảng tiến độ: “Cảm ơn mọi người.”
“Khách khí gì chứ! Anh đang nghĩ, vì em muốn ở đây lâu dài nên hôm nào đó anh sẽ đưa em đi dạo, giới thiệu vài người bạn cho em làm quen. Anh trai em bận việc, không thể việc gì cũng dựa vào cậu ấy, em cũng có cuộc sống của mình.” Tề Quang Ngạn cướp lời.
Thẩm Thiên Tình ngẩng đầu nhìn anh trai để hỏi ý.
Thẩm Hàn Vũ suy nghĩ một lát, gật đầu: “Quen thêm vài người bạn, mở mang tầm nhìn cũng tốt.” Sống trong môi trường xa lạ, ngoài anh ra, không còn ai khác nói chuyện với cô ấy, khó tránh khỏi cô đơn, để Tề Quang Ngạn giải quyết vấn đề này là được. Tuy con người này có hình tượng rất cầm thú, nhưng về cơ bản, anh tin tưởng nhân cách phẩm hạnh của cậu ta, nếu không đã không trở thành bạn thân với cậu ta. Giao Tình cho cậu ta, anh chẳng lo lắng điều gì.
“Những người bạn đó anh cũng quen à?” Cô tò mò hỏi.
“Quen chứ! Đa số là bạn thời đại học, có người còn từng qua lại với anh trai em, đến bây giờ vẫn chưa quên tình cũ với cậu ta đấy!”
“Thật ư?” Cô nghiêng đầu tìm sự chứng thực, Thẩm Hàn Vũ nhắm mắt, vẻ không tự nhiên.
“Em đừng nghe cậu ta nói bậy!”
“Tôi nói bậy ư? Cậu t