XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thất Tịch Không Mưa

Thất Tịch Không Mưa

Tác giả: Lâu Vũ Tình

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341130

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1130 lượt.

tự làm nhé, anh đi tắm, đúng mười phút nữa chúng ta sẽ ra ngoài.”
“Anh…”
Anh quay đầu trước cửa phòng tắm, thấy cô định nói gì nhưng lại thôi.
“Sao vậy?”
“Em tới đây… có quấy rầy cuộc sống của anh không?”
Thẩm Hàn Vũ dừng lại một lát, nhìn thấu nỗi sợ hãi trong sâu thẳm trái tim cô, đổi sắc mặt, nói: “Tình, anh hy vọng em nhớ một điều, trên thế gian này, em chỉ còn lại anh, người thân duy nhất có thể dựa dẫm, với anh mà nói, chẳng phải cũng như vậy ư? Chúng ta là anh em, là hai người thân thiết nhất trên đời này, chẳng ai có thể thay đổi sự thật đó. Anh đã đồng ý với cha, chỉ cần anh còn một hơi thở thì sẽ chăm sóc em cho tới khi em không cần anh nữa, em hiểu không?”
“Vâng.” Cô cười, gật đầu lia lịa.
Thẩm Hàn Vũ lập tức dọn dẹp thư phòng một lượt, lục ra một cái chăn để cô dùng tạm, sau này rảnh thì thu xếp lại sau, nhờ Tề Quang Ngạn luôn mặt dày tới quấy rầy nên những thứ cần thiết đều không thiếu.
Đã quá mười hai giờ, Thẩm Hàn Vũ vẫn chưa buồn ngủ. Anh trở mình, chăm chú nhìn đồng hồ báo thức sáng như đom đóm trên bàn.
“Anh…” Tiếng gọi khe khẽ vang lên.
Thẩm Hàn Vũ ngồi dậy: “Sao vẫn chưa ngủ, lại lạ giường à?” Từ nhỏ Tình đã như vậy, lần đầu tới nơi lạ sẽ có cảm giác không an toàn.
Cửa hé mở, Thẩm Thiên Tình ôm chăn đứng ở cửa: “Anh, em có thể qua đây ngủ cùng anh không?”
Anh không đáp lời, chỉ chìa tay ra với cô. Cô thở phào một cái, lao như bay lên giường, hai tay ôm chặt anh, nép vào lòng anh, yên tâm nhắm mắt.
“Em ấy à, lớn thế này rồi, còn không sửa tật đó đi! Thế nhỡ phải thay đổi môi trường, chẳng lẽ cả đêm em không cần ngủ à?”
“Có vấn đề gì chứ? Trước đây anh đều ôm em ngủ…”
“Vấn đề là bây giờ em lớn rồi!”
“Lớn hơn cũng vẫn là em gái anh mà!” Cô nói một cách đương nhiên.
Anh cười: “Đúng, lớn hơn nữa cũng vẫn là em gái anh.” Anh em họ luôn giúp đỡ nhau, không rời xa, đây là lời anh đã đồng ý với cha.
Thẩm Hàn Vũ ôm cô vỗ về, che chở cô vào giấc ngủ.
Đợi bao năm rồi, cuối cùng cô lại được trở về bên anh, Thẩm Thiên Tình mãn nguyện thở phào trong lòng.
Cho dù chỉ làm anh em cũng được, ít nhất cô cũng được nhìn thấy anh, chạm vào anh, không còn mỗi đêm mơ về anh mà không thể đến gần, sau khi tỉnh giác thì tràn ngập cảm giác sợ hãi, không yên…
Trước khi đi vào giấc ngủ, cô vô thức hỏi khẽ: “Anh, chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau nữa, đúng không?”
“Ừ, không bao giờ xa nhau nữa…” Anh thở dài, nhìn chăm chú gương mặt buồn ngủ ngọt ngào ngây thơ khẽ cười, trong ngực vừa chua vừa ngọt, gần như cảm giác hạnh phúc và nỗi đau…
Anh sẽ dùng toàn bộ sức lực để bảo vệ cô, không bao giờ để cô phải chịu khổ sở, có điều, cả đời này anh mãi mãi chỉ có thể ở bên cạnh cô với thân phận anh trai.
Mãi mãi.
Thẩm Hàn Vũ đánh thêm một chùm chìa khóa cho cô, nói sơ qua về những địa điểm gần nhà, sau khi thu xếp ổn thỏa, dặn cô có việc gì thì đợi anh tan làm rồi nói.
Cô biết, trước khi đi làm anh sẽ không đi nổi vì lo lắng cô sống không quen…
Thực ra anh lo hơi quá! Mấy năm nay không có anh ở bên, cô trưởng thành hơn rất nhiều, cũng hiểu chuyện hơn rất nhiều. Anh đã quá vất vả vì bận rộn với công việc rồi, cô sẽ cho anh thấy sự trưởng thành của cô, không cần anh phải phân tâm lo lắng.
Vì vậy, trong lúc anh không ở nhà, cô không chỉ giặt quần áo, quét nhà, lau cửa sổ, dọn dẹp lại căn phòng mà còn tìm được đường tới chợ, mua thức ăn, chuẩn bị làm cho anh một bữa tối thơm phức, coi như đền đáp một ngày lao động vất vả của anh.
Buổi trưa, anh không yên tâm về cô, vội tranh thủ thời gian gọi điện hỏi cô ăn cơm chưa, có gặp vấn đề gì không, còn nói, chiều về anh sẽ đưa cô ra ngoài ăn tối, muốn cô nghĩ trước sẽ ăn gì…
Cô nhìn chỗ thức ăn nóng hổi trên bàn, mỉm cười mãn nguyện.
Tuy chỉ có hai, ba món ăn đơn giản, chẳng hấp dẫn chút nào, nhưng khi anh nhìn thấy, nhất định sẽ rất vui, vì đó là bữa cơm đầu tiên cô làm cho anh.
Nghe thấy tiếng chìa khóa mở cửa, cô nhảy lên, vui vẻ chạy ra đón.
“Anh, hoan nghênh anh trở về nhà!” Cô cười ngọt ngào, chào đón anh trở về.
Thẩm Hàn Vũ đón nhận cái ôm nồng nhiệt của cô, cười nói: “Hôm nay vẫn ổn chứ?”
“Rất ổn ạ! Em đã giặt quần áo, lau bàn, quét nhà, dọn dẹp phòng khách, còn giúp anh đính cúc áo nữa!” Cô ngẩng đầu, giơ ngón tay lên, tỉ mỉ đếm.
“Giỏi thế cơ à?” Vẻ mặt anh tò mò. “Vậy còn mùi thơm anh đang ngửi thấy là gì?”
“Đó là cơm tối em làm, anh mau đi rửa tay rồi ra ăn!”
“Chẳng trách anh đói bụng rồi, nào, để anh xem em nấu những món gì nào.” Thẩm Hàn Vũ ôm vai cô, bước vào bếp.
“Mấy món đơn giản thường ngày ấy mà, chẳng có gì đặc biệt cả, chỉ có hai chúng ta thôi, tha hồ ăn.” Cô xới cơm đưa anh.
Thẩm Hàn Vũ nhìn cô, ánh mắt dịu dàng.
Chỉ là vài động tác cực kỳ đơn giản, vài món ăn cực kỳ bình thường, nhưng lại khiến anh có cảm giác khó nói nên lời…
Vì có cô, anh lại một lần nữa cảm nhận được không khí gia đình và sự ấm áp khi có người chờ đợi, trái tim chết lặng từ lâu sống lại trong ngực, nóng hổi.
Vừa bưng bát lên định ăn, chuông cửa reo, họ đưa mắt nhìn nhau.