Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thất Tịch Không Mưa

Thất Tịch Không Mưa

Tác giả: Lâu Vũ Tình

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341131

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1131 lượt.

r>“Em ăn trước đi, anh ra xem là ai.”
Anh buông bát đũa, đứng dậy. Cửa vừa mở, Tề Quang Ngạn lập tức nhảy vào: “Ông già Noel mang quà tới nè!”
Thẩm Hàn Vũ trợn mắt nhìn anh ta: “Thần kinh!” Còn lâu mới tới Noel.
Lưu Tâm Bình ở đằng sau giơ cao hộp thức ăn trong tay, dịu dàng giải thích: “Hôm qua nghe Tề Quang Ngạn nói em gái anh đến, bình thường anh không chú trọng vào cơm nước, chắc cũng bắt Thiên Tình ăn linh tinh cùng anh, vì vậy em với Quang Ngạn mua chút đồ qua đây.”
“Không cần, Tình nấu rồi.” Anh lạnh nhạt nói, quay vào tiếp tục ăn cơm.
Lưu Tâm Bình bối rối, sững người tại chỗ, nhất thời không biết nên làm thế nào. Thẩm Thiên Tình nghe thấy, vội vàng ra mặt hóa giải sự lúng túng này, cầm vài cái đĩa tới: “May quá, bọn em có thêm thức ăn rồi, nếu không ngại, mọi người cùng ăn nhé!”
“Vẫn là tiểu mỹ nhân của chúng ta hiểu đạo lý đối nhân xử thế, không giống như ai kia…” Tề Quang Ngạn dừng lại đúng lúc, liếc sang một hướng nào đó, ý tứ rất rõ ràng.
Thẩm Hàn Vũ vùi đầu ăn cơm, hoàn toàn làm lơ.
Cả tối, anh dường như chỉ ăn thức ăn Thẩm Thiên Tình làm, nếu không phải Thiên Tình chủ động gắp vào bát anh, chỉ e những món khác, anh chẳng thèm đụng đũa.
Sau bữa cơm, Thẩm Thiên Tình rửa bát trong bếp, Tề Quang Ngạn buột miệng hỏi: “Lần này, cậu định giữ cô ấy bao lâu?”
“Không biết.”
“Không biết ư?” Lưu Tâm Bình không hiểu.
“Nghĩa là không có thời hạn nhất định.” Thẩm Hàn Vũ thản nhiên đáp, thuận tay lật đống báo chí xếp gọn gàng bên cạnh.
“Thật không?” Ký ức lần trước vẫn còn rõ mồn một, biểu hiện tình cảm của hai anh em này khiến người khác thật khó lý giải, Tề Quang Ngạn cũng chẳng hy vọng hiểu được.
“Con bé muốn đi cũng không có chỗ nào mà đi.” Thẩm Hàn Vũ nói rõ hơn.
“Hóa ra là vậy, chẳng trách cậu giữ cô ấy lại.”
Thẩm Hàn Vũ nhíu mày: “Không phải vì không đuổi được con bé nên tôi mới giữ nó lại, cậu đừng nói những lời thừa thãi với Tình.”
Ôi, bây giờ lại là cục cưng rồi ư? Sao bọn họ lại không thấy như vậy?
Tề Quang Ngạn nhướng mày: “Vậy lần trước là ai không quan tâm, đóng gói cô ấy vứt lên tàu?”
“Tôi…” Đang định nói, ánh mắt anh bỗng liếc thấy mấy dòng chữ được gạch chân trên tờ báo, sự chú ý của anh lập tức thay đổi, nhìn chăm chú nội dung của mẩu tin tuyển dụng đó.
Lưu Tâm Bình tò mò ghé sát lại: “Ơ, Thiên Tình muốn tìm việc à? Việc gì phải phiền phức đọc báo. Thử hỏi xem cô ấy muốn tìm công việc gì? Em quen rất nhiều người, có thể thu xếp giúp cô ấy.”
“Ồ, ồ! Chi bằng để phòng Hành chính chỗ chúng tôi sắp xếp vị trí cho cô ấy, bây giờ cạm bẫy việc làm nhiều đến thế, một cô bé xinh đẹp, non nớt, chưa bao giờ sống ở thành phố như Tình rất dễ bị lừa, cậu làm anh phải lưu ý một chút…”
Lời còn chưa dứt, Thẩm Hàn Vũ đã cầm phắt tờ báo lên, bước vào bếp.
“Tình, cái gì đây?”
Thẩm Thiên Tình ngạc nhiên nhìn thứ anh đang giơ lên: “Báo ạ!”
“Anh muốn nói nội dung trong đó cơ! Em muốn tìm việc, sao không bàn với anh trước?”
“Có cần không? Ý em là, nếu em ra ngoài làm việc, có thể giảm bớt gánh nặng cho anh…” Đây là điều đương nhiên, cô không hiểu vì sao anh phải tức giận.
“Ai cần em giảm bớt gánh nặng cho anh? Anh đã nói, em chỉ cần yên tâm ở đây là được, những thứ khác anh sẽ giải quyết, sao em không tin anh?”
“Thiên Tình cũng là có ý tốt mà, anh đừng gắt lên với cô ấy, bình tĩnh đã!”
Thấy tình cảnh căng thẳng, Lưu Tâm Bình vội vàng lên tiếng xoa dịu.
“Không phải là em không tin anh, em chỉ không muốn anh quá mệt, hơn nữa, cả ngày ở nhà em cũng chẳng có việc gì làm…”
“Ai nói em không có việc gì làm? Anh đã lên kế hoạch cả rồi, em chăm chỉ học cho anh, sang năm thi đại học, tiếp tục học cao lên.”
“Em không muốn! Anh biết từ nhỏ em đã không thích học rồi mà, học nhiều cũng vô ích thôi!”
“Em không thích học ư? Có thật như vậy không? Thẩm Thiên Tình, em lừa ai cũng được nhưng đừng nghĩ lừa được anh. Em tưởng anh không biết, thực ra vì hoàn cảnh gia đình, muốn cha mẹ toàn tâm toàn ý vun đắp cho anh nên em mới không bao giờ để tâm vào việc học hành ư?”
“Không phải như vậy…” Cô lên tiếng thanh minh.
“Có phải hay không, trong lòng anh biết rõ! Tình, em gọi anh tiếng “anh trai” bao nhiêu năm rồi? Anh hiểu em còn hơn cả bản thân em rất nhiều, em thông minh không thua kém anh, anh có thể học tới đại học, vì sao em không thể chứ? Cho dù em không thích học, vậy còn hội họa thì sao? Từ nhỏ em đã thích vẽ nguệch ngoạc, khi anh tức giận, em còn có thể vẽ tranh chọc anh cười, lẽ nào đó không phải mơ ước của em ư? Nghe lời anh, đi thi vào khoa Mỹ thuật, em có thể vẽ thỏa thuê.”
“Em không muốn! Đó là ý kiến của anh, còn em chưa từng đồng ý. Em dốt như thế, nhất định sẽ không thi đỗ, anh đừng lãng phí tâm sức. Em ghét học!” Cô cũng muốn đi học theo lời anh, nhưng học phí thì phải làm thế nào? Tuy anh trai nói rất nhẹ nhàng nhưng cô không thể vô trí đến mức không biết đây là một gánh nặng rất lớn. Cô không muốn anh vì cô mà mệt mỏi.
“Em ép anh nặng lời phải không? Thẩm Thiên Tình, em có biết có một đứa em gái mới tốt nghiệp cấ