Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thất Tịch Không Mưa

Thất Tịch Không Mưa

Tác giả: Lâu Vũ Tình

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341132

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1132 lượt.

an tâm. Tại sao anh có thể qua lại với nhiều cô gái đến thế, nhưng với chị Tâm Bình lại không thể tùy tiện? Với cá tính của anh, càng là người hay việc anh quan tâm, anh càng giấu trong lòng, suy tính quá nhiều, nhưng không dám giành lấy, em đoán đúng không?” Tim cô nhâm nhẩm đau. Sáu năm… có thể thay đổi chừng nào? Có phải anh trai từ lâu đã không còn là của cô nữa?
Anh nín lặng, không đáp nổi một câu.
Rất lâu, rất lâu sau, cô khẽ giọng nói: “Anh, trong lòng anh rốt cuộc yêu ai?”
Trong lòng anh rốt cuộc yêu ai?
Câu hỏi yếu ớt, nhợt nhạt đưa ra trong màn đêm, lay động nội tâm bị chấn động, luẩn quẩn hồi lâu.






Chờ Đợi
Tề Quang Ngạn trở thành vị khách thường xuyên của nhà họ Thẩm, không ngày nào không siêng năng giẫm chân lên bậc thềm, Thiên Tình tự nhiên cũng dần quen với anh, thân phận “bạn của anh trai” lúc đầu đã thăng tiến tới cấp độ người quen có thể tán gẫu.
Tề Quang Ngạn là mẫu người điển hình của phái hành động, nói muốn giúp Thiên Tình làm quen với môi trường mới liền đưa ra một bảng kế hoạch, làm theo bảng kế hoạch này, tiếp xúc lâu, cô dần biết, sau khi tốt nghiệp một năm, Tề Quang Ngạn tiết kiệm được chút tiền, tạo được chút tiếng tăm, liền tích cực cùng bạn bè hợp tác mở một văn phòng luật sư, làm ăn cũng rất tốt, chẳng trách anh nói sắp xếp công việc giúp cô không phải việc khó.
Xét từ tiêu chuẩn đời thường, điều kiện của anh đã là lựa chọn tạm thời, tiền đồ rộng mở, có lần còn nửa đùa nửa thật nói với cô rằng: “Bây giờ nhận ra anh Tề của em là mẫu đàn ông tốt, phóng khoáng, tình cảm thuần khiết, chất lượng tốt của thế kỷ vẫn chưa muộn đâu. Em là em gái của bạn thân anh, lại xinh đẹp, ngọt ngào rung động lòng người, cho em được hưởng quyền ưu tiên đấy, cần không? Cần không? Mẫu đàn ông “đỉnh” như thế này, không quyết định nhanh là thiệt thòi cho em đó, muốn hẹn sẵn thì phải mời sớm!”
Cô chỉ cười, hành động trêu chọc của anh khiến cô cảm thấy thoải mái.
Lâm Uyển Huyên lắc đầu, cười buồn: “Em còn ít tuổi, đương nhiên sẽ không hiểu, yêu một người mãi mãi không thể yêu mình là một việc đau khổ đến nhường nào.”
“Em hiểu chứ! Vì có thể ở bên cạnh người mình yêu thương là một việc rất khó, có người đến tư cách để chờ đợi cũng không có, nhưng nhỡ trở thành một loại mơ ước xa vời, thực ra, chỉ cần có thể thấy anh ấy, biết anh ấy sống thế nào, chẳng phải cũng hạnh phúc rồi ư?”
Cô nói năng hùng hồn, đầy lý lẽ khiến Lâm Uyển Huyên nghe xong sững người, bắt đầu nhìn cô bằng con mắt khác.
“Trong lòng em… có ai đó rồi à?” Vẻ mặt kiên nghị, ánh mắt cố chấp đó… đây không phải là lời của một thiếu nữ không hiểu phải trái có thể nói ra.
Cô mím môi, trả lời: “Từ nhỏ tới lớn, bên cạnh em chỉ có anh trai, chưa từng quen người khác giới nào tới mức thân tình.”
Thực sự như vậy ư? Nhưng một thiếu nữ không biết mùi vị của tình yêu sao có thể phát ra ánh sáng rực rỡ đến vậy? Đó là một loại cố chấp đến mức bùng cháy…
Đã là em gái của Thẩm Hàn Vũ, quả nhiên không thua kém chỗ nào, Thẩm Thiên Tình – cô ấy là một người con gái đặc biệt, tế nhị.
Ngoài Lâm Uyển Huyên ra, cô còn quen rất nhiều bạn mới, nam có, nữ có, đại đa số là người Thẩm Hàn Vũ quen, mọi người đều coi cô là em gái yêu quý của mình, trừ việc cô là người thân của Thẩm Hàn Vũ ra, đương nhiên cũng vì cô thông minh, nhanh nhẹn, tự nhiên có thể thu hút người khác tới gần.
Cô thích gần gũi bọn họ, vì họ đại diện cho cuộc sống trong suốt sáu năm qua của anh trai. Bên họ, cô có thể hiểu từng chút những năm tháng đó của anh, cảm giác như tiến gần anh thêm một bước, bù đắp cho khoảng cách sáu năm.
Cô sẽ từng chút, từng chút tìm lại những ngày tháng họ đã đánh mất. Cô tin, chỉ cần mình đủ cố gắng là có thể tìm lại được quãng thời gian trước đây, bao gồm người anh trai cô thương nhớ nhất trong ký ức và sự qua lại của hai trái tim đồng điệu.
Năm đó, Thẩm Hàn Vũ tốt nghiệp, lấy bằng bác sĩ suôn sẻ, còn cô cũng không phụ lòng kỳ vọng của mọi người, thi đỗ khoa Mỹ thuật của một trường đại học như cô hằng mong.
Anh nói không sai. Từ nhỏ cô đã hứng thú với hội họa, khi chưa hiểu chuyện, cô thường nghịch ngợm vẽ nguệch ngoạc lên vở bài tập của anh, hại anh phải viết lại mấy lần, sau đó còn giở nụ cười vô tội đầy nước miếng ra vẻ không chịu, sau này hiểu chuyện rồi, người khác dùng chữ viết nhật ký, cô lại dùng tranh ghi lại tâm tình. Sự kiên trì của anh đã làm tròn vẹn ước mơ của cô.
Nhưng cô cũng có sự kiên trì của mình, khi trở thành sinh viên đại học, cô tuyên bố một cách hùng hồn: Cô muốn tự mình làm thêm kiếm tiền trả học phí!
Cuộc sống như vậy vừa phong phú vừa rất yên bình, cô thậm chí còn hy vọng có thể cùng anh nương tựa cả đời, không có sóng to gió lớn, bình thường, ổn định, đó chẳng phải cũng là một loại hạnh phúc ư?
Gần mười một giờ đêm, trước khi ngủ, cô vào bếp rót nước, thấy cửa phòng anh vẫn sáng đèn, bèn gõ gõ hai cái, thò đầu vào: “Anh còn bận à?”
Thẩm Hàn Vũ vùi đầu vào máy tính, mười ngón tay đang bận gõ trên


Lamborghini Huracán LP 610-4 t