Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thất Tịch Không Mưa

Thất Tịch Không Mưa

Tác giả: Lâu Vũ Tình

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341143

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1143 lượt.

hông quay đầu, và những giọt nước mắt của cô rớt xuống đằng sau tấm lưng không muốn lưu luyến của anh.
Ba tháng sau, anh trở về đúng hạn, chị Tâm Bình nói muốn ở nhà chuẩn bị vài món ngon để anh mời khách, ngữ khí ngọt ngào như đánh vào trái tim cô, hỏi Hàn Vũ của cô thích ăn gì…
Cô tưởng rằng có thể đọc được dấu vết thương nhớ trong mắt anh, nhưng khi anh trở về, người đầu tiên anh ôm là chị Tâm Bình, dấu vết thương nhớ giữ lại cho người phụ nữ trong vòng tay anh.
Còn cô, chẳng có gì cả.
Nhìn bọn họ tình thắm ngọt ngào, ánh mắt đung đưa liếc nhìn nhau trong sự hiểu ý vô tận, trái tim cô… rất đau! Đau tới mức không thể chịu đựng nổi nỗi đau đặc sệt dường như tràn ra khỏi cổ họng, buộc cô phải dùng thứ gì đó để nén xuống, thế là một nửa chai rượu vang mà cô chuẩn bị cho anh đã lặng lẽ trôi xuống bụng.
Nỗi nhớ của cô, không ai có thể nói rõ; sự dịu dàng của cô, không ai có thể thu nhận; đến trái tim đau đớn cũng không có chỗ để diễn tả.
Tiễn khách xong, Thẩm Hàn Vũ dìu Thẩm Thiên Tình đang say bí tỉ vào phòng nghỉ ngơi, vắt khăn nóng giúp cô lau mặt.
“Em nhất định phải khiến anh lo lắng mới được ư? Không biết uống mà còn uống nhiều thế…” Anh thở dài, vén mái tóc ẩm ướt của cô.
Sự khác thường của cô đêm nay e rằng đến Tề Quang Ngạn và Tâm Bình cũng nhận ra.
Tề Quang Ngạn còn xắn tay áo lên, khẽ hỏi: “Cậu khẳng định đây là lần đầu tiên Tiểu Tình uống rượu à?” Trong chốc lát, cô đã nốc hết nửa chai rượu, mọi người đều bị cô dọa cho sợ hãi.
“Nghe nói thế.” Anh đáp với vẻ mặt vô cảm, đổ sạch cốc rượu, không cho Thẩm Thiên Tình uống thêm một ngụm.
Chia xa đã ba tháng, việc anh nên làm là ở bên bạn gái, bộc lộ nỗi nhớ nhung, nhưng anh lại tiễn bạn gái về, giữ con bé uống tới mức say bí tỉ này lại bên cạnh.
Thẩm Hàn Vũ, mày đang làm gì?
Thẩm Thiên Tình, em đang làm gì?
Anh nhắm mắt, trái tim mâu thuẫn không thể cho bản thân đáp án.
Anh đứng lên định đổi khăn lạnh, cô giơ tay ngăn lại, không cho anh đi: “Vũ…”
Anh cứng người, không thể di chuyển.
Cô quấn lấy anh, vùi mặt vào vai anh: “Em không muốn gọi anh là “anh trai”. Vốn dĩ anh không phải anh trai em, tại sao phải ép em chấp nhận thân phận anh em? Anh có biết không… em đau khổ biết bao. Em không cam tâm, nếu em không phải em gái anh thì có thể cạnh tranh công bằng với họ không?”
“Tình…” Hiểu rõ là một việc, nghe chính miệng cô nói ra lại là việc khác, anh chấn động, không nói nên lời.
“Em không muốn chúng ta là anh em, em chỉ muốn yêu anh, dành cho anh tình cảm của một người con gái đối với một người con trai, rõ ràng em yêu anh hơn bất kỳ người con gái nào anh từng qua lại, từ nhỏ đã yêu, bao nhiêu năm, bao nhiêu năm rồi… Vì sao anh không thấy, thà ôm họ cũng không nhìn em một cái… Không, thực ra anh có thấy, anh hiểu rõ hơn ai hết, nhưng anh không cần em… Anh không cần em… Năm mười lăm tuổi vứt bỏ em, năm hai mười ba tuổi lại vứt bỏ em lần nữa…”
“Không phải như vậy!” Thực sự không phải… Là tình yêu ruồng bỏ bọn họ…
Cảm giác ấm nóng lan dần lên vành mắt, rớt xuống tròng mắt mịt mờ ánh nước, hoà trộn nước mắt của anh và cô, tràn khỏi khoé mi, anh ôm cô thật chặt, trái tim đau đớn, hôn lên môi cô.
Từng giọt nước mắt thầm lặng rớt xuống giữa hai làn môi đang quấn quýt giao nhau, mặn chát, vừa đắng vừa ngọt, dệt thành sự đau khổ bám vào tâm can, đục khoét con tim… Đó là dư vị của tình yêu, đối với họ, là dư vị của thứ tình yêu xa xỉ tột cùng…
Sau cả một đêm ngắm nhìn gương mặt lặng lẽ say ngủ của cô, trước khi trời sáng, anh rời khỏi phòng, đồng thời, mọi nỗi đau khổ, tình yêu sâu đậm hay sự ngọt ngào đều được để lại đêm qua, những tâm sự, vướng mắc không thể nói ra ấy lại một lần nữa được ép trở về nơi sâu thẳm không nhìn thấy đáy của tâm hồn, mãi mãi không mở ra.
Anh tới chỗ Tề Quang Ngạn một chuyến. Sáng sớm đã bị quấy rầy, Tề Quang Ngạn vẫn còn ngái ngủ, nhìn anh đứng ngoài cửa với vẻ mặt ngơ ngác.
“Tôi chỉ hỏi cậu một câu… Cậu nghiêm túc với Tình chứ?”
“Hả?” Sáu giờ sáng bấm chuông cửa nhà anh chỉ để hỏi câu này ư? Anh cắn răng, khó chịu trả lời: “Rất nghiêm túc! Nghiêm túc tới mức cho dù ba giờ đêm cậu đến ấn chuông cửa, tôi cũng không dám vung nắm đấm đánh anh vợ tương lai!”
“Được, vậy thì hãy theo đuổi đi, nếu theo đuổi được, con bé sẽ là của cậu.” Vẻ mặt anh đờ đẫn, giọng nói không bộc lộ rõ tâm trạng bất ổn.
Tề Quang Ngạn sững sờ, cơn ngái ngủ bị dọa cho chạy sạch: “Cậu nói thật hay đùa đấy?” Lúc trước còn sống chết phản đối, chỉ thiếu nước trở mặt với anh cơ mà?
“Nghiêm túc hết mức.”
“Vậy có kèm thêm điều kiện không?” Đột nhiên tốt với anh thế, anh hơi sợ!
“Yêu cầu duy nhất của tôi là đem lại hạnh phúc cho Tình, mãi mãi, không được để con bé đau khổ.”
“Không vấn đề gì, anh vợ…” Tề Quang Ngạn hớn hở gọi.
“Đừng gọi sớm thế, bao giờ theo đuổi được hẵng gọi cũng chưa muộn.”
“Được rồi, được rồi, cậu đợi đấy mà xem!”
Thẩm Hàn Vũ gật đầu, đã thành công một nửa, còn có vấn đề gì chứ!
“Còn nữa, trước khí kết hôn, cậu ngoan ngoãn chút cho tôi, không được linh t