XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thất Tịch Không Mưa

Thất Tịch Không Mưa

Tác giả: Lâu Vũ Tình

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341144

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1144 lượt.

inh với con bé, nếu không tôi sẽ lột da cậu đấy, dao phẫu thuật của tôi vẫn chưa giải phẫu người sống đâu.” Lạnh lùng nói xong, anh quay người rời đi.
Này, cái kiểu dọa dẫm này rất là biến thái nhé!
Tề Quang Ngạn còn muốn phản kháng, sự bất mãn làm ngực anh ngột ngạt.
Sương mờ sáng sớm chưa tan, Thẩm Hàn Vũ một mình đi trong làn sương đó, hơi lạnh ngấm vào da thịt nhưng anh không có bất cứ cảm giác gì vì linh hồn đã buốt giá từ lâu.
Anh đã đánh giá quá cao bản thân, tưởng rằng mình có đủ lý trí để khống chế, nhưng rồi đau đớn phát hiện ra, đối diện với cô, anh hoàn toàn yếu đuối tới mức không chịu nổi một đòn. Anh có thể để linh hồn chìm trong vực thẳm tội ác, không thấy ban ngày, nhưng còn cô? Cô trẻ như vậy, còn cả một tương lai dài đẹp đẽ, sao có thể kéo cô xuống địa ngục, cùng anh muôn kiếp không trở lại?
Anh nên buông tay từ lâu, nhường cô cho người nào có thể hứa hẹn mang lại cho cô một cuộc đời đầy hy vọng, và anh tin, Tề Quang Ngạn có thể.
Anh trai đang tránh cô!
Chẳng mấy chốc, Thẩm Thiên Tình đã phát hiện ra điều này.
Anh dường như hạn chế hết mức khoảng thời gian hai người ở một mình. Trước đây, họ còn có thể vô tình cùng ăn cơm, đi dạo, nhưng bây giờ, không phải thêm Lưu Tâm Bình thì lại mời Tề Quang Ngạn làm khách, có lần còn vứt vé xem phim cho Tề Quang Ngạn để anh ta đi xem cùng cô.
Anh rốt cuộc đang làm gì? Anh muốn đẩy cô cho Tề Quang Ngạn ư?
Lẽ nào anh không hiểu, ngoài anh, trong lòng cô không thể chứa thêm người đàn ông nào khác? Anh nên biết làm vậy sẽ khiến cô đau lòng biết bao chứ?
Còn nếu không phải, tại sao gần đây thời gian anh và cô ở bên nhau ngày càng ít đi, cơ hội ở cùng Tề Quang Ngạn thì ngày càng nhiều? Lẽ nào là do anh ra sức thúc đẩy?
Mọi việc anh làm hết lần này tới lần khác khiến trái tim cô tổn thương.
Có một lần, bốn người hẹn nhau cùng đi chơi nhưng khi dùng cơm, anh nói muốn đi xem phim.
Được, cô không có ý kiến nhưng anh lại từ chối đi cùng cô.
“Vì sao?” Cô nhìn anh bằng ánh mắt tổn thương.
“Tiểu Tình Tình, em phải thông cảm cho người đàn ông đang yêu chứ, em cứ nửa bước không rời cậu ấy như vậy, làm kỳ đà cản mũi, sẽ cướp đi “hạnh phúc và lợi ích” của anh trai em đó!” Tề Quang Ngạn cười rất mờ ám, vẻ mặt ra chiều thấu hiểu khiến Lưu Tâm Bình xấu hổ đỏ bừng mặt.
“Là như vậy à?” Cô nhìn thẳng vào Thẩm Hàn Vũ không chớp mắt, bắt buộc chính miệng anh nói ra.
Thẩm Hàn Vũ lẩn tránh ánh mắt cô, cười khan nói: “Đúng là chỉ có đàn ông mới hiểu đàn ông, chúng ta lên tầng mười tám xem phim nhé!”
Anh cười giả tạo thế, rốt cuộc là để lừa ai chứ?
“Tôi hiểu rồi, tôi hiểu rồi, mọi người yên tâm “phát huy tự do” đi, tôi và Tiểu Tình sẽ tự tìm cách giết thời gian.” Tề Quang Ngạn cười ngoác miệng, thuận tay khoác vai Thẩm Thiên Tình.
Thế này là thế nào? Cô đâu phải búp bê bằng tượng đất, tuỳ ý bọn họ vê tròn nặn dẹt!
“Em không cần, các người muốn đi thì đi, em có thể tự về nhà.” Cô hất bàn tay trên vai ra, lạnh lùng quay người, chạy khỏi nhà hàng.
“Này, Tiểu Tình…” Tề Quang Ngạn kinh ngạc, vội vàng đuổi theo.
“Như thế được không?” Lưu Tâm Bình lo lắng hỏi. Liệu điều này có khiến Tiểu Tình không thông cảm với cô không? Cho dù muốn làm mối cho cô ấy và Tề Quang Ngạn thì cũng có cách hay hơn mà, đâu nhất thiết phải làm cô ấy hiểu lầm rằng anh thấy sắc quên em gái, hoàn toàn không quan tâm đến cảm nhận của cô ấy chứ!
Nhưng hình như anh cố tình làm vậy…
Cô khẽ nhíu mày, nhìn theo bóng dáng đã đi xa, lại nhìn Thẩm Hàn Vũ bên cạnh vô thức nắm chặt tay vịn ghế, tự ép bản thân kiềm chế.
Thực ra, chính anh mới là người muốn đuổi theo nhất?
Khi phát hiện người đuổi theo là Tề Quang Ngạn, trái tim Thẩm Thiên Tình trở nên lạnh giá.
Người nên đến không đến, người không nên đến lại đuổi theo thì có tác dụng gì chứ?
Tình huống này lặp đi lặp lại nhiều lần, Tề Quang Ngạn nhắm mắt theo đuổi, cố chấp chờ đợi, nhưng hình ảnh Thẩm Hàn Vũ và Lưu Tâm Bình thân mật cứ luôn xuất hiện trước mắt, chưa từng quan tâm tới cảm nhận của cô, dù cô có chậm hiểu cũng nhìn ra quyết tâm của anh, nhưng không sao cả, dù sao trái tim tê liệt của cô cũng không thể đau đớn hơn nữa.
Cho tới một ngày…
Dự báo thời tiết nói một cơn bão đang hình thành, khoảng chiều tối sẽ đổ bộ vào đất liền, hôm đó, Thẩm Hàn Vũ không có ca trực, liền về nhà sớm, định bụng chuẩn bị phòng chống bão.
Sau khi ăn cơm xong, người nào về phòng người nấy. Tình trạng này đã duy trì được một thời gian rồi, trước đây họ còn có thể ngồi xuống nói chuyện sau bữa cơm, bây giờ ở cùng dưới một mái nhà nhưng lại mỗi người một nơi.
Một lúc sau, trời trở gió, mấy nhánh cây yếu bị thổi gãy, đập vào cửa sổ sắt khiến anh hơi hoảng. Không lâu sau, đến điện cũng bị cắt, bốn bề một màu đen kịt.
Chắc gió mạnh đã làm hỏng hệ thống điện ở chỗ nào đó!
Đó là vấn đề đau đầu của điện lực Đài Bắc, dù sao bọn họ cũng đã chuẩn bị nến và đèn pin.
Trước khi đi ngủ, anh cẩn thận nhìn khắp phòng một lần nữa, chắc chắn cửa đã khóa, đang định về phòng, khi đi qua phòng tắm, ở t