Tác giả: Lâu Vũ Tình
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341248
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1248 lượt.
rong bỗng vọng ra tiếng gọi khẽ: “Anh ơi…”
Anh dừng bước: “Có việc gì vậy?”
“Chuyện là… em đang tắm, trong này tối quá, quần áo không cẩn thận bị rớt xuống đất, ướt hết rồi…” Giọng cô lúng túng. “Anh có thể…”
Anh nói tiếp giùm cô: “Muốn lấy quần áo hả? Ở đâu?”
“Trong tủ, ngăn đầu tiên.”
Anh gật đầu, tới phòng cô mở tủ quần áo, thuận tay lấy bộ quần áo ở nhà cô thường mặc trên ngăn đầu tiên, nhìn chồng nội y gọn gàng bên cạnh, do dự vài giây mới hỏi: “Có cần quần áo lót không?”
“… Không cần ạ.” Kêu anh làm việc này, xấu hổ muốn chết.
Thẩm Hàn Vũ lấy quần áo xong, gõ nhẹ cửa, quay lưng đi, đưa quần áo vào.
Cửa phòng tắm he hé mở ra, cô không dám thò đầu nhìn anh, chỉ giơ tay, dựa vào cảm giác dò dẫm tìm vị trí chính xác, vừa chạm vào, chưa cầm chắc, quần áo liền rớt xuống đất, hai người như hẹn ngầm, một người mở cửa, một người quay lưng, đồng thời khom người xuống nhặt.
Đoạn phim dừng hình!
Trong đúng năm giây, không ai có thể tiến thêm một bước, sau đó anh như lỡ tay giết người, hoảng hốt, bối rối quay người trốn chạy, trở về phòng đóng chặt cửa, nhắm mắt thở nặng nề.
Cho dù chỉ liếc một cái nhưng cũng đủ khiến anh nhìn thấy hết cơ thể trần trụi yêu kiều của cô, hình ảnh ấy cứ hiện đi hiện lại trong đầu!
Anh chưa từng nghĩ, cô bé anh từng tắm táp, thay bỉm cho, ngày ngày chảy nước mũi chạy theo anh nay đã lớn, mang dáng dấp của một người con gái trưởng thành, cám dỗ người khác, đủ khiến bất cứ người đàn ông có thân thể và tinh thần bình thường nào cũng phải phát điên…
Dừng lại! Thẩm Hàn Vũ, mày đang nghĩ gì vậy? Đây là suy nghĩ dâm đãng! Sao mày có thể có suy nghĩ hạ lưu vậy chứ?
Một tay anh ấn vào trái tim đang đập điên cuồng trong lồng ngực, nhíu mày, tự thấy căm ghét bản thân!
Tiếng gõ cửa vang lên phía sau suýt chút nữa khiến anh hét thất thanh và nhảy dựng lên.
“Có… việc gì?” Bộ dạng anh như nhìn thấy nước lũ và thú dữ, chân bước lùi lại phía xa, nhìn chăm chú cửa phòng, giọng nói trầm thấp hoảng loạn đến chính anh cũng không nhận ra.
Thẩm Thiên Tình chủ động xoay nắm đấm cửa chưa khóa.
“Em… em… đã muộn lắm rồi… việc đó…” Anh nói năng lộn xộn, đầu óc hoảng loạn tới mức tê liệt, lúc này anh tuyệt đối không nên ở một mình với cô.
“Anh đang căng thẳng gì vậy?” Xem ra, cô bình tĩnh hơn nhiều, nhìn anh chăm chú.
“Anh… không có!”
“Không có ư? Em là người thân, quen thuộc đến vậy, anh chăm em từ nhỏ tới lớn, cho dù vô tình nhìn thấy cơ thể em, ghê gớm lắm cũng chỉ lúng túng mà thôi, nếu chỉ là em gái, anh không cần phản ứng quá như thế…”
“Anh nói anh không có!”
Thẩm Thiên Tình không để tâm đến sự phủ nhận kịch liệt của anh, tiếp tục nói: “Anh đang lừa em? Hay đang lừa dối chính mình? Nếu thật sự không để ý thì sẽ không có biểu hiện bất thường như vậy. Thực ra, không phải anh không quan tâm đến em như anh vẫn thể hiện, đúng không? Em không hiểu vì sao anh không thẳng thắn đối diện, những thứ đã tồn tại, cho dù anh cực lực phủ nhận, nó vẫn tồn tại…”
“Giữa chúng ta chẳng tồn tại thứ gì cả!”
“Hàn Vũ!”
“Hãy gọi là “anh trai”! Em không được tuỳ tiện gọi thẳng tên anh như thế!”
“Đừng lấy “anh em” ra làm cái cớ! Em không phải em gái anh, cũng không muốn làm em gái anh!”
“Nếu không làm anh em, chúng ta chẳng là gì của nhau cả, em muốn như vậy ư? Em hy vọng như vậy ư?”
“Anh…” Anh cố chấp đến mức khiến cô tức giận!
Bị dồn ép quá mức, cô không còn quan tâm đến thứ gì nữa, kích động kéo đầu anh xuống, ghé lên hôn.
Mọi suy nghĩ đều tê liệt.
Đầu óc trở thành một loại máy móc, mất khả năng hoạt động, anh chỉ có thể dựa vào bản năng, ôm lấy người con gái đang bám vào anh bằng cả trái tim, khiến anh không thể thở nổi…
Khoang miệng ấm áp, mềm mại đem đến cho anh vị ngọt ngào ngây ngất nhất, mấy năm nay tìm kiếm, chẳng qua chính là thứ này, có thể khiến tinh thần anh chấn động, không màng tất cả chìm vào trong cảm giác, nhưng đi một vòng lớn mới đau lòng phát hiện, thì ra anh vẫn ở chỗ cũ, chỉ có người con gái ban đầu ấy mới có thể khiến trái tim anh đập loạn nhịp một cách chân thực nhất…
Anh siết chặt vòng tay, mất đi khả năng tự kiềm chế, hai tay lần theo đường cong mềm mại, tham lam muốn cảm nhận nhiều hơn nữa, bù lại cho sự chờ đợi đau khổ những năm qua, bàn tay luồn vào trong áo, chạm vào một thứ tròn trĩnh, mềm mại, cô không mặc nội y…
Trong phút chốc, anh bỗng choàng tỉnh, lấy hết sức đẩy cô ra, hơi thở rối loạn, nặng nề, hổn hển.
“Thế này mà anh còn nói giữa chúng ta không có gì ư? Anh có thể hôn một người con gái mà anh không có chút cảm xúc như vậy không?”
“Anh có thể!” Anh thực sự có thể! Anh thậm chí còn có thể tê liệt mà làm tình với người con gái mình không yêu!
“Nếu vậy thì anh do dự cái gì? Dù sao em cũng không phải người đầu tiên…”
“Thẩm Thiên Tình!” Anh hét lớn, lùi lại một bước, không để cô tới gần. “Em coi bản thân mình là cái gì vậy? Một người con gái tốt không nên tuỳ tiện nhảy lên giường của đàn ông!”
“Vì sao chị Tâm Bình có thể, còn em lại không được? Anh không công bằng!”
“Vì cô ấy l