Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thất Tịch Không Mưa

Thất Tịch Không Mưa

Tác giả: Lâu Vũ Tình

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341145

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1145 lượt.

à bạn gái của anh.”
“Vậy anh yêu chị ấy không?”
Anh ngớ người, cứng đờ.
“Anh không yêu chị ấy, đúng không? Vậy vì sao phải lên giường với chị ấy, để chị ấy làm bạn gái của anh?”
“Đây không phải là vấn đề em nên hỏi, cứ tập trung học cho tốt đi, việc của anh không cần em bận tâm.”
“Đó không chỉ là việc của anh, mà còn là việc của em nữa!” Cô ra sức hét lên.
Anh sững sờ, không nói gì.
“Nếu anh thực sự không yêu em, đêm đó sao phải rơi nước mắt, đau lòng hôn em? Những người con gái đó anh rõ ràng không yêu một ai, nhưng anh thà ở cùng họ chứ không quay đầu nhìn em. Chấp nhận em khó đến thế ư?” Cô ai oán hỏi anh, nước mắt lăn dài trên má.
“Chỉ vì em là em gái trên danh nghĩa của anh nên anh mới không thể yêu em ư? Thật là không công bằng! Anh biết không, em ngưỡng mộ những người con gái đó vô cùng. Nếu có thể, em thực sự muốn đổi vị trí với họ, cho dù chỉ có thể đi cùng anh một đoạn đường ngắn ngủi cũng được, còn hơn bây giờ, mắt trừng trừng nhìn anh gần gũi với người phụ nữ khác, đến tư cách để đau khổ cũng không có. Em mới là người yêu anh tới mức thương tâm nhất…”
“Đủ rồi, Tình, đừng nói nữa!” Anh cau mày, kiềm chế để không rít lên.
“Anh sẽ đau lòng ư? Anh có từng để ý những tình cảm bị anh vứt bỏ như giẻ rách không?” Xoa ngón tay lên vùng lông mày đang nhăn lại vì đau khổ, cô cười buồn bã, nước mắt cũng rớt theo.
Thẩm Hàn Vũ nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn đang âu yếm chạm nhẹ khuôn mặt anh, nhắm mắt, ép những giọt lệ vào trong, khi anh mở mắt ra, sự kìm nén trỗi dậy vùng vẫy từ một nơi sâu thẳm, anh lùi một bước, tạo khoảng cách.
“Đừng ép anh! Tình, anh thực sự đã từng thử, nhưng… xin lỗi, anh không thể… em chỉ có thể là em gái…”
“Anh lừa em!” Cô tuyệt đối không tin anh không yêu cô chút nào!
“Cho dù em tin hay không, đó vẫn là sự thật.” Không dám nhìn gương mặt đau khổ, tuyệt vọng của cô lần nữa, anh rời khỏi cô, quay người bước đi, bước chân đoạn tuyệt!
Đã quen với việc anh đến lúc đêm khuya khoắt, khi nhìn thấy anh toàn thân ướt đẫm ngoài cửa, Lưu Tâm Bình đón nhận không chút nghi ngờ.
Anh ôm chầm lấy cô, hôn một cách say sưa, điên cuồng quấn lấy cô với sự cuồng nhiệt dường như được thổi bùng đến tột độ, nóng bỏng, mãnh liệt, khiến cô không thể chống đỡ.
Bên ngoài, mưa to gió lớn đã ngừng, trong phòng, cảm xúc mạnh mẽ như phong ba bão táp cũng từ từ lắng đọng, Lưu Tâm Bình ngồi dậy, mặc thêm áo, xuống giường tìm tủ thuốc, ngồi bên giường bôi thuốc cho anh.
Lúc vừa mở cửa, nhìn thấy trán anh chảy máu, cả người ướt sũng nước mưa, cô đã giật mình kinh hãi.
“Sao thế này?” Cô vừa hỏi vừa bóc băng dán.
“Khi đến, chẳng may bị ngã vào cành cây nên bị cào xước mặt.”
Xử lý xong vết thương, cô quan tâm hỏi han: “Xảy ra chuyện gì à?”
Nếu không, anh sẽ không đến tìm cô trong đêm bão, cô cảm nhận được sự tuyệt vọng, bất lực của anh.
Anh ôm cô, khi mặc sức vẫy vùng trong cơ thể cô, nước mắt anh vẫn không ngừng rơi.
“Không có!” Anh quay người lại, đầu óc mơ màng muốn ngủ.
“Đừng giấu em!” Cô không cho phép anh trốn chạy, giơ tay lật anh lại, đúng lúc thấy hai dòng lệ trào ra từ khoé mắt anh. “Hàn Vũ, anh như vậy khiến em lo lắm!”
“Anh chỉ… muốn mất đi cảm giác thôi.” Dùng mức độ cao nhất của giác quan làm tê liệt sự tuyệt vọng của linh hồn, anh biết mình rất thối nát, nhưng chẳng sao cả, chỉ cần có thể quên đi đau khổ, không nghĩ tới gương mặt đầy nước mắt đó, anh không quan tâm bản thân mình thối nát thế nào!
“Là vì Tiểu Tình à?” Cô nói ra một câu đáng kinh ngạc, khiến anh nhìn cô sửng sốt.
“Không cần ngạc nhiên thế đâu, từ lâu em đã thấy sự bất thường rồi, tình cảm giữa hai người quá lạ lùng, không giống tình cảm anh em.”
“…” Anh cười khẽ, vẻ mặt thất thần. “Em muốn anh nói gì? Thừa nhận mình rất biến thái ư?”
Cô lắc đầu, nói khẽ: “Từ khi em quen anh, bên anh chưa bao giờ thiếu phụ nữ, bạn bè ai cũng nói anh không tốt, khuyên em đừng nghiêm túc với anh. Nhưng em vẫn cố chấp tin rằng, anh không phải loại người đùa giỡn với tình cảm và cơ thể phụ nữ, tuy tình yêu của anh bắt đầu rất nhanh, kết thúc cũng rất chóng vánh, hết cuộc tình này lại đến cuộc tình khác, chưa bao giờ thấy anh nản lòng, nhưng… em vẫn không tin, người đàn ông dịu dàng như vậy có thể hư hỏng tới mức nào chứ, rốt cuộc là vì sao? Anh không yêu họ, nhưng động cơ qua lại với họ là gì?
Từng lần, từng lần quan sát, mãi tới sau này em mới hiểu bọn họ đều có chung một điều, rất giống một người ở một điểm nào đó, có thể là đôi mắt, cũng có thể là cái mũi, khuôn miệng, lông mày, thần thái, thậm chí là lúm đồng tiền hai bên má. Anh chỉ dùng cách này để gom góp hình dáng người con gái anh nhớ nhung sâu sắc trong ký ức, gửi gắm tình cảm không thể thổ lộ tận nơi sâu thẳm trái tim. Nhiều lần anh biết một cách mâu thuẫn rằng cho dù có giống thế nào, họ vẫn không phải là cô ấy, không thể thay thế cô ấy, thế là hết lần này đến lần khác, anh phạm phải lỗi tương tự, cũng từng lần, từng lần thất vọng.
Tình cảm trôi nổi không thể dừng lại. Thực ra, bọn họ chưa bao giờ cho rằng anh lă


Disneyland 1972 Love the old s