Tác giả: Lâu Vũ Tình
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341159
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1159 lượt.
cong cong.
Ở một góc khác trong căn phòng, người đó ngồi cạnh cô, anh lặng lẽ đọc sách, còn cô tìm kiếm niềm vui nhỏ bé trong cuộc sống, không cần nói chuyện, cũng không cần sự tiếp xúc thân thể nào, chỉ cần anh biết anh và cô cùng ở trong một không gian là trái tim đã có thể cảm nhận được sự chân thực.
Đây chính là thứ hạnh phúc cô kiếm tìm, rất bình thường, đơn giản
“Cười gì?” Giọng nói dịu dàng, trầm lắng vang lên bên tai cô, Thẩm Hàn Vũ đổ cốc trà lạnh đi, rót thêm nước ấm, đặt vào lòng bàn tay để cô sưởi ấm, không quên dịu dàng nhắc: “Cẩn thận kẻo nóng đấy!”
Đây chính là nguyên nhân khiến khóe miệng cô nở nụ cười dịu dàng, ngọt ngào.
Mắt Thẩm Hàn Vũ sáng rực. Vì mất đi thị lực nên cô không thể nhìn thấy tình yêu say đắm tới mức nhói tim trong mắt anh.
Thẩm Thiên Tình đặt cốc trà xuống, hai tay ôm chặt anh, tìm kiếm nơi ấm áp, yên tâm nương náu: “Lâu lắm rồi chưa nghe anh hát bài này, anh còn nhớ bài hát thế nào không?”
“Lâu như vậy, cũng đã quên gần hết rồi.” Chỗ khuyết trong tim đến nay đã được lấp đầy, anh siết chặt hai tay, sự đủ đầy trong vòng tay khiến anh hạnh phúc tới nỗi muốn thở dài.
Đoạn quá khứ thuộc về anh và cô đã từng bị anh cố kìm nén, quên lãng, lâu rồi, gần như cho rằng bản thân thực sự đã quên.
“Cứ thử xem thế nào, được không? Em muốn nghe.”
Anh mở miệng định nói gì đó thì chuông cửa reo.
“Để anh ra xem là ai.” Thẩm Hàn Vũ buông cô ra, đứng lên, đi về phía cửa.
Tiếng nói chuyện vọng đến tai cô, thái độ của anh trai vẫn luôn dịu dàng, lịch sự, cô lờ mờ nhận ra người hàng xóm bên cạnh.
Hồi đầu tới Thụy Sĩ, anh không chút do dự bỏ qua chốn thị thành mà dừng chân ở thị trấn không tên tuổi này, tuy hơi xa nhưng môi trường yên tĩnh, thích hợp cho cô dưỡng bệnh.
Ở đây, không ai biết họ, cũng không ai có thể tới quấy rầy cuộc sống bình yên của họ, anh nói như vậy.
Anh quyết định đưa cô rời xa nơi huyên náo, ồn ào.
Hàng xóm của họ là một đôi vợ chồng già về hưu và một cô gái vừa tròn hai mươi tuổi, may mắn, họ cũng là người Đài Loan.
Họ có thể biết những điều này vì khi vừa tới, anh sợ có lúc phải ra ngoài, không yên tâm để cô ở nhà một mình nên tất nhiên phải làm quen với hàng xóm, gần gũi, hòa thuận với họ để có thể trông nom lẫn nhau.
Một lát sau, Thẩm Hàn Vũ trở về bên cô.
“Có chuyện gì thế?”
“Vợ chồng ông bà Phương bên cạnh làm thêm vài cái bánh, kêu con gái mang một ít sang cho chúng ta.”
“Vậy bánh đâu?” Cô giơ tay đòi, Thẩm Hàn Vũ nhón miếng bánh cô thích ăn, đặt vào tay cô.
Cô nếm thử, là bánh bích quy mùi oải hương.
Cô cười khẽ: “Từ ba bữa tới điểm tâm đều được quan tâm chu đáo. Chắc là họ nghĩ một người đàn ông như anh phải chăm sóc em thì rất vất vả!”
“Ừ, ừm.” Anh ho khẽ.
“Sao vậy anh? Anh không vui à?” Tuy anh không nói gì nhưng cô vẫn tinh ý cảm nhận được.
“Em nói với họ chúng ta là anh em à?” Giọng anh có chút không vui.
Cô chợt hiểu, nhướng môi cười: “Anh, cô Phương có xinh không?”
“Rất xinh, em có ý kiến gì à?” Anh lạnh nhạt nói.
©.
“Vậy thì chúc mừng anh nhé! Anh Tề nói không sai, anh rất có duyên với phụ nữ, đi tới đâu cũng đều như vậy.”
“Thẩm Thiên Tình, em ngứa da à?” Đã biết ý đồ của vợ chồng nhà họ Phương, sao cô còn nói thế?
Ban đầu, nhà họ Phương tưởng họ là vợ chồng, cũng không suy nghĩ nhiều. Cô có biết khi cô nói thế, anh sẽ phiền phức biết bao không?
Trước đây không biết thì thôi, bây giờ biết rồi, còn có thể coi như không biết gì không?
Nợ ân huệ dễ trả nhưng nợ tình cảm khó trả, điểm này không ai rõ hơn anh.
“Chúng ta vỗn dĩ là anh em, nói như vậy có gì không đúng?”
“…” Anh mở miệng nhưng không thể đáp lời, cảm giác nặng nề khó nói đè nặng trong lồng ngực.
“Anh…” Cô nũng nịu giơ tay, tìm vị trí anh ngồi để dựa vào, anh không tự nguyện chút nào nhưng hai tay vẫn tự động ôm chặt lấy cô.
Cô đưa miếng bánh bị cắn dở ra, anh há miệng, ăn nốt nửa còn lại giúp cô.
“Em muốn ngủ, anh chưa hát cho em nghe!”
“Em mấy tuổi rồi? Còn muốn nghe hát ru!” Tâm trạng anh vẫn có chút không vui.
“Là vì anh hát mà, anh là người độc nhất vô nhị.”
Chỉ vài ba câu nói đã xóa tan những tích tụ trong nội tâm anh.
Anh hiểu rồi!
Trong mắt cô, anh chính là anh, Thẩm Hàn Vũ độc nhất vô nhị, cho dù người khác có thêm các thân phận cho họ như tình nhân, vợ chồng hay anh em đều không thay đổi được gì, điều đó đã không còn khiến cô bận tâm.
Xem ra cô t