XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thầy Ơi Em Ghét Thầy !

Thầy Ơi Em Ghét Thầy !

Tác giả: Hoa Cười Với Tôi

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342249

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2249 lượt.

dán kín bằng da bò màu rám nắng: “Cái này có lẽ là anh ta để quên, lúc đó cái túi mở, tôi liền nhìn một chút bên trong có gì, bên trong có cô, cho nên mới thấy cô quen mắt. Cô đã biết anh ta, vậy phiền cô chuyển cái này cho anh ta nhé.”
Tôi ngạc nhiên nhận lấy túi da bò, hoàn toàn không biết Chu Dật lại vẫn để lại nhiều bức hình như vậy.
Tôi mở lấy ra, có lẽ là có ba mươi tấm, hầu như trong mỗi tấm đều có tôi. Mà tôi hồn nhiên không biết anh chụp lúc nào, khó trách anh cố ý mua cái camera
Trong ảnh chụp có đủ loại tư thế và vẻ mặt của tôi, co người ở trên sô pha xem TV, làm ra vẻ đang cắn bút máy khi học, đờ ra nhìn cửa sổ, ngủ ngon giấc ở trên giường, còn có ảnh chụp chung của tôi và anh vào lễ Giáng Sinh.
Tóc trong ảnh so với hiện tại dài hơn rất nhiều, đáy mắt cũng không có bọng mắt thâm đen.
Không gặp được Chu Dật nhưng ngoài ý muốn thấy được những bức hình này, tâm tư trong lòng tôi nặng nề hơn một chút.
Những bức ảnh này, là anh không cẩn thận để quên ở chỗ này, hay là cố ý không mang đi?
Tôi dè dặt đặt lại trong túi, cùng Lý Đông Lâm chuẩn bị rời đi.
Đi qua chỗ vườn hoa, tôi ngẩng đầu nhìn sân thượng, các loại bồn hoa ở phía trên kia cũng chẳng biết đã đi đâu rồi...
Tôi thở dài, nhấc chân muốn chạy, mới vừa đi hai bước, giống như bị điểm huyệt mà cứng ngắc tại chỗ, nhìn thẳng người đang đi tới từ phía trước.
Là anh, làm sao lại là anh?
Chẳng phải anh đã không còn ở đây nữa ư?
Làm sao tôi lại tình cờ gặp lại anh ở tình huống như vậy?
Sau khi Chu Dật về nước, đây là lần thứ hai tôi nhìn thấy anh.
Lạnh lùng trong gió, tóc đen mềm của anh bị thổi có chút lộn xộn, hai tay đút ở trong túi áo khoác ngắn màu đen.
Lộ ra khuôn mặt lạnh như băng, đôi mắt hút hồn cũng vẫn không nhúc nhích nhìn mình, mang theo cảm giác áp bách nặng nề.
Đó là loại vẻ mặt nào chứ?
Tôi sâu sắc nhìn về quá khứ.
Anh đứng đó không hề đi về phía trước, cũng không xoay người, đứng ở trong gió, kiêu ngạo buồn phiền.
Lý Đông Lâm khẽ thở dài: “Đi thôi, cậu còn đang chờ cái gì chứ?”
Tôi bỗng chốc giật mình tỉnh giấc, ngay cả tay chân cũng không đặt ở đâu, hoảng hốt đi từng bước về phía anh.
Giương mắt sợ hãi nhìn anh, cuối cùng cố lấy dũng khí, âm thanh giống như muỗi kêu một tiếng: “Thầy...”
Ánh mắt sắc bén của anh vèo vèo bắn qua, hừ lạnh một tiếng, không đợi tôi phản ứng lại, anh đã quả quyết xoay người bỏ đi, để tôi lại phía sau.
Lòng tôi nôn nóng, vội vàng đuổi theo, ở phía sau gọi anh: “Chu Dật.”
Nhưng ai biết anh lại phảng phất giống như không nghe thấy được, đi nhanh hơn.
Tôi không hiểu, phát cáu, lập tức cầm cái túi trong tay hung hăng ném về phía cái gáy của anh: “Chu Dật, anh đứng lại đó cho em!!”






Em cao hơn
Tôi không hiểu, phát cáu, lập tức cầm cái túi trong tay hung hăng ném về phía cái gáy của anh: “Chu Dật, anh đứng lại đó cho em!!”
Hiệu quả tốt, anh nhất thời dừng bước, kéo căng vẻ mặt cứng ngắc quay qua, nhặt ba lô trên mặt đất lên, cầm trong tay.
Tôi vì che giấu sự xấu hổ của mình, giả vờ ngang ngược hỏi anh: “Thế nào? Em là con mãnh thú và dòng nước lũ sao, vừa thấy mặt đã bỏ chạy rồi?”
Chu Dật sửng sốt, nhếch nhếch khóe miệng, cũng học giọng điệu của tôi, hỏi ngược lại: “Anh đây là bia ngắm sao, vừa thấy mặt đã đánh người?”
Thân thể tôi cứng đờ, trong đầu lập tức hiện ra ba dấu chấm than!!!
Tôi thực sự là tột cùng ngu ngốc, vừa rồi bộ não rút gân mới có thể gọi anh lại, hiện tại thì xong rồi, làm sao giải thích cho anh đây.
“Ờ…”
Lí do đáng vứt đi nhất: Nhất thời đi ngang qua, nhìn phong cảnh bên trong rất đẹp, đặc biệt đến nhìn.
Quên đi, tôi cũng không muốn Chu Dật cho rằng ba năm không gặp, đầu óc của tôi có bệnh.
Lý do chính thức nhất: Em đến đây làm gì, hình như không liên quan đến chuyện của anh chứ?
…Vừa mới gặp mặt, vẫn là không nên làm anh tức giận.
Lý do không biết xấu hổ nhất: Lý Đông Lâm cũng ở chỗ này, em tới chơi.
Tôi do dự quay đầu lại nhìn Lý Đông Lâm đang ngồi ở mép bồn hoa, lại quay lại nhìn mắt Chu Dật.
Không khỏi ngửa đầu kêu rên một tiếng, tôi nên làm cách nào đây!
Hai tay Chu Dật khoanh trước ngực, trên cao nhìn xuống, cười như không cười hỏi: “Ờ cái gì?”
Tôi chỉ cúi thấp đầu, tuy rằng trong lòng không tình nguyện, nhưng vẫn là lão lão thật thật nói rằng: “Mấy tuần trước tình cờ biết anh về nước, vừa lúc hôm nay rảnh rỗi nên đến đây xem.”
Tôi đặc biệt nhấn mạnh bốn chữ hôm nay rảnh rỗi, cho anh biết bình thường tôi cũng bận rộn, chỉ là ngày hôm nay đặc biệt rảnh rang, mới tới được, tuyệt đối tuyệt đối không phải vạch kế hoạch mấy tuần rồi.
“Ô…” Chu Dật nhíu mày không nói gì, nhưng mà vẻ mặt vốn âm trầm đã thay đổi dịu đi.
Tôi nhân cơ hội này, vội vàng hỏi: “Vậy hôm nay anh qua đây là…?”
Anh ngẩng đầu nhìn chỗ sân thượng nói: “Qua lấy chút đồ đạc, lúc đi quá vội vàng, để quên vài thứ ở đây.”
Trong ngực tôi còn ôm ba lô, bên trong không có nhiều đồ, ngoại trừ ví tiền, chìa khóa ra chỉ còn lại