Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thầy Ơi Em Ghét Thầy !

Thầy Ơi Em Ghét Thầy !

Tác giả: Hoa Cười Với Tôi

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342396

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2396 lượt.

ướng rơi xuống Đại Nhâm thành người như thế [26'>, nhất định trước hết phải khổ luyện ý chí, lao động gân cốt, đói ngoài da thịt, thiếu thốn ngoài than
[26'> Một danh ngôn của nho gia: ý nghĩa như đã giải thích trong truyện ^^. Trích từ tác phẩm “Khi sống gian nan, khi chết thanh thản”.
Cùng với đạo lí này, thực tập thì bạn phải chịu đựng thiệt thòi, chịu đựng những lời dạy bảo, nhận được kinh nghiệm đều không thể thiếu.
Mà người thực sự thông minh, trái tim của bạn phải có kĩ năng lắng nghe ý kiến, cẩn thận tỉ mỉ tìm ra sai lầm, chuyên tâm hoàn thành công việc, cùng với nghị lực kiên trì bền bỉ. Cho nên nhẫn nại và kiên trì tuy là chuyện đau khổ, nhưng có thể dần dần mang đến điều có ích cho bạn.
Bất luận lúc nào, mặc kệ gặp phải tình huống gì, tuyệt đối không cho phép bản thân mình có một chút chán ngán thất vọng, bởi vì sự nghiệp thường thành công với sự kiên nhẫn, nhất định sẽ bị hủy bởi hấp tấp nóng nảy.
Mong rằng bạn có thể hiểu rõ đạo lí trong đó.
Sau khi tôi xem xong lập tức phản ứng lại, thư này là cổ vũ tôi không nên oán giận hoặc vứt bỏ công việc ở đài truyền hình. Tôi liền bị cảm động, lại kéo ngược lên lại để đọc mấy lần, càng lúc càng thấy những lời trên này rất có đạo lí.
Tôi tưởng mấy cô nàng Tư Ngôn nói cho Lý Đông Lâm biết việc tôi bị chị Trần giáo huấn ở đài truyền hình, cho nên hắn dùng gửi thư nặc danh đến an ủi tôi.
Vì vậy trái tim rất cảm kích gọi điện thoại qua cho hắn.
Nhưng ai biết hắn bị tôi nói đến mơ hồ, tuyên bố rằng mấy ngày nay hắn chưa từng gửi mail cho tôi. Tôi cho rằng hắn cố tình giấu diếm, liền uy hiếp áp bức một hồi.
“Tớ thực sự không hề gửi mail cho cậu, gần đây tớ vì bài luận văn mà vô cùng bận rộn mà.” Lý Đông Lâm giải thích hết lần này tới lần khác.
Tôi ngơ ngác nhìn bức mail kia, quả thực là không giống với cách nói của Lý Đông Lâm.
Vậy đó là ai?
Thứ nhất người này biết rõ chuyện xảy ra bên cạnh tôi như vậy, thứ hai ý quan tâm cũng không giống như giả bộ.
Thực sự là kì quái.
Bên này, Lý Đông Lâm còn chưa tắt máy, hỏi tôi: “Được rồi, thứ sáu cậu có rảnh không?”
“Không.” Tôi suy nghĩ một chút, vẫn là nói sự thật với hắn: “Chu Dật đã trở về, tớ muốn đến địa chỉ trước đây của anh ấy tìm anh ấy.”
Lý Đông Lâm cả kinh: “Anh ta... đã trở về! Cậu...”
“Ừ! Tớ chỉ là muốn nói lời xin lỗi với anh ấy.”
Lý Đông Lâm trầm mặc, nói: “Tớ đi cùng cậu.” Nói xong lại sợ tôi từ chối, luôn miệng giải thích: “Tớ chỉ cùng cậu đến đó, nếu như cậu gặp anh ta, tớ sẽ rời đi, được không?”
Tuy rằng trong lòng không quá bằng lòng, nhưng nghe hắn nói như vậy, tôi cũng không phản bác, đồng ý.
Thứ sáu hôm nay thời tiết không phải đẹp, tuy rằng không có mưa, nhưng bầu trời âm u những tầng mây dày.
Tôi và Lý Đông Lâm ngồi xe đi tới trước cổng khu nhà ở của Chu Dật trước khi ra nước ngoài.
Tôi kích động nhìn nơi vừa quen thuộc vừa xa lại trước mắt, cũng không biết nói cái gì cho phải.
Khu nhà này không thay đổi nhiều, ngay cả hoa ở trong vườn hoa cũng vẫn tươi đẹp ngào ngạt giống như trước.
Tôi đứng ở trước thang máy, trong lòng vừa rối bời vừa hồi hộp, lòng bàn tay thoát ra những lớp mồ hôi ẩm ướt.
Nếu như, anh ở chỗ này, tôi nên chào hỏi anh thế nào đây, nếu như anh đuổi tôi đi thì làm sao bây giờ? Từng vấn đề nhào đến trước mặt, tôi cứng ngắc đứng ở trước thang máy không nhúc nhích.
Lý Đông Lâm nhíu mày, chặn ngang đẩy tôi vào: “Đi tới đi, tớ ở phía dưới chờ cậu.”
Thang máy lên cao từng tầng, da đầu tôi càng ngày càng tê dại.
Thậm chí không biết nên dùng vẻ mặt như thế nào đối diện với Chu Dật, là cười, là khổ sở, hay là lạnh lùng cùng hắn?
Hoảng hốt nhấn chuông cửa, đợi một hồi, mở rộng cửa là một người đàn ông xa lạ, trong ngực bế một đứa trẻ miệng ngậm núm vú cao su, đang nghi hoặc nhìn chằm chằm tôi: “Cô tìm ai?”
Mở rộng cửa không phải là Chu Dật, tôi đột nhiên thở phào nhẹ nhõm, trong lòng không biết nên may mắn hay là nuối tiếc.
“Ơ, cháu…” Tôi bất an gạt tóc: “Cháu tìm Chu Dật.”
Lúc này ở phòng trong truyền đến một giọng nữ: “Ai vậy?”
Người đàn ông quay đầu nói: “Tìm một người gọi là Chu Dật, em biết không?”
“Chu Dật?”
Đang lúc nói chuyện, một người phụ nữ đẩy đà tóc ngắn đi tới cửa, quan sát tôi rồi nói: “Hình như tôi đã gặp cô ở đâu rồi.”
Tôi không để ý bắt chuyện lại hỏi: “Phòng này… là?”
Nói còn chưa dứt lời, người phụ nữ kia đã cắt đứt lời tôi: “Chính là một người tên Chu Dật bán cho chúng tôi.”
“Bán, bán!?” Tôi kinh hô một tiếng.
Người phụ nữ gật đầu.
Tôi yên lặng không nói, giống như có vật gì trong cơ thể bị lấy ra, toàn thân vô lực.
Đang muốn vào thang máy, người phụ nữ kia lại kêu một tiếng: “Cô gái!”
“?”
“Cô quen Chu Dật sao, tôi trông cô nhìn quen mắt lắm, cô chờ một chút, ta có một thứ đưa cho cô.” Nói xong cô ta xoay người chạy vào trong nhà.
Tôi im lặng đứng ở cửa, rõ ràng phòng ở quen thuộc như vậy, trong nháy mắt trở nên xa lạ, đã không có Chu Dật, ở đây cái gì cũng không đúng nữa rồi.
Người phụ nữ tóc ngắn đi tới, đưa cho tôi một cái túi được