Tác giả: Hoa Cười Với Tôi
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342251
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2251 lượt.
i vội vàng ngẩng đầu, oan ức nói: “Chị Trần, em không phải nói chị là loại người này, tối qua em tăng ca đến mười giờ mới chỉnh xong bản thảo.”
“Lại viện cái thứ này? Tôi nói em không có khả năng hay là nói em không có chí tiến thủ?” Chị ta nói nhỏ rằng: “Đúng là một đống phân chó.”
Tôi bỗng chốc bị chị ta nói đến không biết làm sao, kinh hoàng ngẩng đầu nhìn mắt chị Trần, trong lòng quýnh lên, viền mắt liền phiếm hồng.
Trước đây ở trong trường học, coi như là giáo viên chặt chẽ lại nghiêm ngặt cũng không nói ra cái kiểu nghiêm khắc vừa rồi, thậm chí còn nói quá khắt khe. Ở trong trường học, sẽ không có người dạy dỗ gì đó, sai rồi có người giúp đỡ, nếu không thì là cứu giúp, giáo viên cũng sẽ không ngại phiền hà mà giảng lại, sẽ không nói ra tí ti câu nào tổn thương đến tự tôn của sinh viên.
Hôm nay ra tháp ngà, mới triệt để hiểu rõ vì sao người người đều nói trường học tốt, người người đều muốn trở lại thời kì đi học.
Bởi vì trong xã hội này sẽ không có người nào nữa đối với bạn xuất phát từ nội tâm mà không hề giữ lại phí.
Ở đây sẽ không có hình ảnh người giáo viên giống như bạn bè vô tư dạy bảo bạn, giúp đỡ bạn.
Ở đây so với kì thi 800m, so với thi chuyên 6 chuyên 8 (thi chứng chỉ Tiếng Anh GRE) càng kinh khủng, tàn khốc hơn.
Tôi cố nén oan ức trong lòng, nuốt nước mắt xuống.
Chị Trần cực kì không kiên nhẫn lấy bản thảo trong tay tôi, lả tã thành hai, xé mấy tờ giấy tôi làm thành hai nửa, sau đó ném vào máy hủy tài liệu.
“Viết lại lần nữa.”
Tôi sốc tại chỗ, nhìn tâm huyết thức đêm tăng ca để chỉnh lí của mình bị ném vào máy hủy tài liệu không thương tiếc bị cắn nuốt hết, đau lòng vô cùng.
Thật giống như bản thân khổ khổ sở sở sáng tạo ra một đứa con, nhưng bởi vì lớn lên không đẹp, đã bị phán quyết tử hình, đi đời nhà ma.
Hiện tại trong đầu tôi thậm chí là toàn thân đều tràn ngập phẫn nộ, bất mãn, oan ức, không cam lòng, trong lòng chợt bốc lên lửa giận hừng hực.
Tôi nắm chặt nắm tay, lớn tiếng nói rằng: “Chị Trần, năng lực làm việc của em quả thực không bằng chị, nhưng nhiệt tình trong công việc này đối với em và chị đều như nhau. Tất cả những công việc chị bàn giao, em đều nghiêm túc hết lòng hoàn thành, không có nửa điểm bất mãn. Lượng công việc chị giao cho em rất lớn, nhưng em không oán giận, hầu như nửa tháng này em đều là người cuối cùng rời khỏi đài truyền hình. Phần bản thảo này tuy rằng không đúng cách, nhưng đối với em mà nói đều là cố gắng lớn nhất, em sẵn lòng sửa chữa, sẵn lòng viết lại, nhưng em mong rằng chị có thể tôn trọng thành quả và nỗ lực của em.”
Nói xong, tôi mím chặt môi, quật cường nhìn chị ta.
Chị Trần mặt không chút thay đổi liếc mắt nhìn tôi, cười khẽ một tiếng, nói: “Sinh viên hiện nay đều trẻ con như vậy sao?” Không đợi tôi trả lời, chị ta đã đuổi tôi ra ngoài: “Nhanh viết lại cho tôi! Tiếp tục nói những câu vô ích, tôi sẽ để cho em biến luôn đấy!”
Tôi nhìn chằm chằm chỗ ngồi của mình, chú là người đầu tiên quay qua an ủi tôi.
Có lẽ là chú không đành lòng, ngồi xuống bên cạnh tôi nói không ngừng: “Cháu nghìn vạn lần đừng luẩn quẩn trong lòng, chị Trần là một người tôn trọng chủ nghĩa hoàn mỹ, bất luận là một chút tỳ vết nho nhỏ nào đó cũng sẽ bị cô ấy nói thành phân chó. Trái lại cháu phải nghĩ rằng, cô ấy nghiêm khắc như thế đơn giản là muốn cháu ưu tú hơn, không có ác ý gì khác, phần lớn thực tập sinh qua tay hiện tại đều có mặt trên TV, đạo lí trên phương diện này, sau này cháu sẽ có dịp hiểu được.”
Tôi buồn bã gật đầu.
Để viết lại bản thảo lần nữa thật tốt, tôi đã bỏ học hai buổi liên tiếp, liều mạng sống chuẩn bị hoàn thành bản thảo.
Lúc rời khỏi cao ốc, đêm đã khuya, gió lạnh vù vù thổi qua, người đi đường ít đến đáng thương, tôi ôm cặp tài liệu, quay đầu lại nhìn khoảng rộng lớn của cao ốc không người, không hiểu sao lại cảm thấy bất lực.
Nghĩ đến mấy ngày bị ăn giáo huấn lần đầu tiên cùng vẻ mặt lạnh như băng của chị Trần và những lời nói chanh chua làm cho nhục nhã, lại càng cảm thấy buồn bực thậm chí tủi thân.
Càng nghĩ càng buồn bực, thực sự không chịu đựng được, vài giọt nước mắt liền chảy dài xuống. Tôi lấy tay chùi đi, ai biết càng lau càng nhiều, khăn tay cũng không chùi hết.
Tôi đặt mông ngồi phịch xuống bậc cầu thang trước cao ốc, bật khóc to lên.
Đèn nê ông chớp tắt, một chiếc xe taxi gào thét lướt qua…
Thứ ba tôi được nghỉ, trùng hợp cũng không có tiết, liền đọc sách trong phòng ngủ.
Đọc được một nửa, quay đầu lại thì phát hiện ra Tư Ngôn đang ngồi trước máy vi tính hết sức chăm chú chơi game online, lúc này mới đột nhiên nhớ tới bản thân có một khoảng thời gian không kiểm tra mail.
Vì vậy vội vàng nói hết lời mới bắt Tư Ngôn lưu luyến không rời tắt game online đi nhường cho mình.
Mở mail, bị gần hai mươi bảy bức thư chưa đọc nhảy vào, may mà phần lớn đều là quảng cáo, có mấy thư là của Lăng Linh, còn lại là những hoạt động nhỏ mà người hướng dẫn sắp xếp.
Chỉ có một thư không có kí tên, địa chỉ xa lạ.
Tôi không chút do dự mở ra, sau đó kéo vào nội dung:
Thiên t