Tác giả: Hoa Cười Với Tôi
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342238
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2238 lượt.
ôi đẩy bạn tháo chạy ra ngoài. Tôi hoàn toàn không còn biết phải phản ứng ra sao, thì đã bị một đứa con gái cường tráng phía trước đẩy sang bên kia.
Một đám người hỗn loạn bên trong bắt đầu theo mấy người bên phía chúng tôi mở rộng đường thoát. Trời đã sắp tối hoàn toàn, lúc này tôi chỉ có thể nhìn thấy thân ảnh mơ hồ của Lục Hạo. Thế nhưng trong lòng lại quá sợ hãi và khẩn trương, nên đành phải đi theo sau đám người chạy ra ngoài.
Vừa nhấc chân, mắt cá chân đã bị một bàn tay nắm chặt, tôi hét toáng lên quay đầu lại, đột nhiên phát hiện một bóng dáng quen thuộc trên mặt đất.
Tôi thử kêu lên một tiếng: “Lâm Phù.”
Người đó giật nhẹ người: “Còn không đến đỡ tôi đứng lên.”
Thì ra đúng là hắn, tôi vội ngồi xổm xuống đỡ hắn đứng lên: “Sao lại là cậu? Cậu không bị thương chứ? Sao cậu lại nằm trên đất thế?”
Hắn tức giận phủi bụi trên người: “Không có việc gì, bị người khác đẩy ngã thôi, sao cậu lại ở trong này?”
Tôi đang muốn mở miệng, thì có người không biết sao lại rống lên một câu: “Cảnh sát đến đấy!” Cắt ngang ý nghĩ của tôi.
Lâm Phù nhíu mày đưa mắt nhìn về phía sau, rồi bắt lấy bả vai của tôi: “Chúng ta đi nhanh.”
Tôi gật đầu cùng hắn nhanh đi ra, chưa đi được hai bước đã bị một chú cảnh sát ngăn lại.
Tôi cảm thấy thật đau lòng quá. Lâm Phù cũng mặt xám như tro.
Tiếp theo lại càng bi thảm, không biết ai đã báo cảnh sát, lúc cảnh sát đến chính là lúc nghe được âm thanh tiếng súng vang lên. Người ở bên trong đều lao ra phía ngoài, nên không bắt được người nào hết, đi vào liền phát hiện còn cả thảy tám người, vì vậy liền đem chúng tôi trở thành nghi phạm.
Tên nổ súng khoảng hai mươi tuổi, tuy đã nổ súng nhưng may mắn là không trúng người nào. Chẳng qua là đánh cho mấy tên đàn em thảm hại đến quỳ rạp trên đất rên rỉ.
Mấy tay cảnh sát trẻ tuổi kia dường như đã quá quen thuộc, chỉ nhìn tên con trai đã nổ súng cười lạnh một tiếng: “Ồ, lại là chú em hả.”
Tên đó hừ nhẹ một tiếng, không nói một lời nào.
“Mang toàn bộ về trụ sở!”
Tiếng ra lệnh vừa dứt, tôi và Lâm Phù cũng liên quan bị nhét vào xe cảnh sát…
Tôi mang vẻ mặt cầu xin, không ngại giải thích với người cảnh sát: “Chú cảnh sát à, cháu thật sự chỉ đi ngang qua thôi, các chú đổ tội oan cho cháu rồi.”
“Ai làm chứng cho cháu.”
Hic hic, Lục Hạo chả biết đã chạy đi nơi nào, hiện tại người trong trường cũng chạy hết. Đến bản thân Lâm Phù còn khó bảo vệ, tôi làm thế nào tìm người đây!
Đáng giận là cái bà chị xinh đẹp có liên quan kia trốn đâu mất dạng!
Tôi đau đầu khóc không ra nước mắt, lăn lộn nhiều năm như vậy, chưa bao giờ bị bắt đến đồn cảnh sát lần nào.
Lâm Phù thấy bộ dáng của tôi, tức giận an ủi: “Vào tù ngồi một ngày thôi mà, căng thẳng gì chứ?”
“Giam một ngày! Mình làm sao về nhà được đây?”
“Gọi điện thoại cho người nhà đến bảo lãnh cho cậu, nếu không thì chờ sáng mai được thả chúng ta cùng ăn bữa sáng.”
Sáng cái con khỉ á!
Tôi lại một lần nữa tấn công chú cảnh sát hiền lành: “Chú à chú ơi hic hic, cháu thật là oan uổng mà, chú cho cháu một con đường sống đi.”
Chú cảnh sát hiền lành quay đầu trừng mắt nhìn tôi: “Ngồi yên, tí nữa còn phải ghi âm lời khai đó.”
Ghi âm cái con khỉ!
Tôi đứng trang nghiêm trước sở cảnh sát mà trong lòng chứa một cảm xúc thật phức tạp: Một nơi quá thiêng liêng, một nơi làm tôi rất uất nghẹn, và một đám cảnh sát đần độn! Tôi thật muốn dựng đứng ngón tay giữa trước tấm ảnh trước đồn cảnh sát. [22'>
[22'> Hành động giơ ngón tay giữa là chửi thề: Fuck you!
Tôi và Lâm Phù là hai người bìn – kiêm oán dân – kiêm người chạy nạn bị bắt vào đây. Một loạt người ngồi trên ghế dài chấp nhận làm lễ rửa tội và ghi chép lí lịch.
Tôi cẩn thận quan sát vài người khác: Không là cái đầu bóng lưỡng, thì cũng là tóc húi cua… Dù sao đều là một lũ mà bà cô đây không quen, bà cô để các người tự tiện xét hỏi họ.
Ngược lại, tôi và Lâm Phù tựa như con tôm chưa quen mặt ngồi ở góc phòng.
“Thật... Thật sự sẽ bị giam ở đây một đêm?”
“Với tình trạng này, nếu không có người bảo lãnh thì chắc cậu sẽ chẳng được thả ra ngoài.”
“Hic hic hic, mình thật sự không có người bảo lãnh đâu.”
“Vậy ở lại với tôi đi, chúng ta là chị em tốt mà.”
Grừ... Tôi rùng mình, một tên con trai mang vẻ mặt ngọt ngào lại đi xưng với bạn chúng ta là chị em tốt, bạn có thể chấp nhận sao?
Đã có mấy người bắt đầu gọi điện thoại kêu người tới bảo lãnh, nhưng hắn vẫn bình thản ngồi bất động tại chỗ, tựa hồ không thèm để ý bị giam một đêm.
Lâm Phù dựa vào tường: “Nè, sao vừa rồi cậu lại ở trong đó?”
“Hic hic, mình và bạn học tới xem náo nhiệt. Bạn học bỏ chạy, mình bị dính thảm kịch này, còn cậu thì sao?”
“Mục tiêu bọn họ giận dữ vì gái đẹp, mà cô gái đẹp đó là bạn thân của tôi, nên tôi theo cậu ấy đến, nhưng cô nàng bỏ chạy mất rồi.”
Tôi im lặng một lát rồi kết luận: “Chúng ta thật sự là chị em gặp nạn.”
“Đúng vậy.”
Nói xong, mấy tên uy mãnh ngồi bện cạnh chúng tôi rùng mình vài cái.
Đến lượt tôi ghi chép, tôi vô cùng lịch sự, vô cùng giống một cô dâu mới mắc oan n