Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thầy Ơi Em Ghét Thầy !

Thầy Ơi Em Ghét Thầy !

Tác giả: Hoa Cười Với Tôi

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342241

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2241 lượt.

g ném tôi đứng lạnh run trong gió như thế. Xem ra tôi thực sự chọc giận anh ta rồi, tôi đứng tại chỗ không biết nên làm gì.
Phố đối diện có một cái quán nhỏ, đã trễ thế này mà người đến còn rất đông. Chủ quán thoạt nhìn là một đôi vợ chồng, vợ phụ trách nấu nướng, còn chồng lại lo việc tiếp đón khách.
Làn khói trắng nóng hôi hổi dưới ngọn đèn mờ nhạt, mặc cho việc quán đó thoạt nhìn đơn sơ cũ nát vẫn tràn đầy hương vị hạnh phúc.
Chân tôi đã tê rần, vì thế ngồi bệt xuống đường, trong đầu hiện lên giọng nói lạnh như băng vừa rồi của Chu Dật, trong lòng không hiểu sao lại cảm thấy chua xót.
Đột nhiên một âm thanh phanh xe từ xa tới gần, sau đó im bặt ở trước mặt tôi, khi tôi ngẩng đầu cẩn thận nghiên cứu chiếc xe có vẻ quen thuộc này, Chu Dật đã xuống xe đi đến bên cạnh tôi: “Đứng lên.”
Tôi đứng dậy, chớp chớp ánh mắt: “Ô ô, thầy, thầy quả nhiên không đành lòng vứt bỏ em.”
Anh ta hung hăng trừng mắt liếc nhìn tôi: “Lên xe.”
Ngồi trên xe, tôi tự mình đeo dây an toàn rồi nhìn Chu Dật bên cạnh cười nịnh nọt: “Thầy Chu, sao thầy lại quay trở lại vậy ạ?”
Khuôn mặt chết lặng của anh ta hơi dịu đi so với vừa rồi, tuy nhiên sau này tôi cũng không dám lại hành động thiếu suy nghĩ nữa, nếu lại chọc anh ta điên lên một lần nữa, nói không chừng anh ta sẽ mở cửa xe mà đá bay tôi ra ngoài.
“Nếu sáng mai trên mặt báo xuất hiện tiêu đề trước cửa đồn công an phát hiện một xác chết nữ giới, tôi cho rằng tôi sẽ thuộc dạng tình nhất.”
“Hắc hắc......” Ôi, lo lắng cho tôi, đúng là lo lắng cho tôi, tức giận xong lại hối hận, thầy đúng là chẳng nể mặt mũi tôi chút nào hết. Tôi mừng thầm, tính không vạch trần anh ta.
“Em cười cái gì?”
“A? Dạ là, cười vì thầy Chu thật đúng là một giáo viên tốt!”
Anh ta nghe xong sửng sốt, cười cười chế nhạo, sau đó liếc mắt nhìn tôi: “Tý nữa thành thật giải thích mọi chuyện rõ ràng cho thầy.”
“Tuân mệnh!”
Đây là lần thứ hai tôi tới nơi này, lần trước say rượu mơ mơ màng màng cái gì cũng chẳng thấy rõ ràng, lần này mở to hai mắt mà quan sát. Nếu so với lần trước hình như sạch sẽ hơn, trên bàn trà ở phòng khách bày một đĩa hoa quả tươi mới.
Anh ta đi vào phòng lấy ra một bộ áo ngủ, tôi theo thói quen bước vào phòng tắm, tắm rửa một cái, sau đó thay áo ngủ.
Khi đi ra lại không thấy Chu Dật đâu, tôi liền ngồi ở trên sô pha xem tivi, chuyển kênh qua lại cũng không có gì hay để xem, vì thế tôi đi đến phòng ngủ của Chu Dật tính gọi cửa, lại thấy một khuôn mặt nghe điện thoại chưa từng thấy bao giờ của anh ta, khóe mắt đuôi lông mày đều toát ra hơi lạnh: “Đó là công ty của ông, không phải của tôi, ‘Phong Dật...’...”
Bỗng nhiên ý thức được đây là việc riêng của hắn, vì thế tôi im lặng lui về phòng khách.
Một lát sau, tôi lại nhịn không được tò mò vặn nhỏ tiếng tivi xuống, muốn nghe âm thanh nội dung cuộc nói chuyện bên trong, nhưng mà thanh âm bên trong lại im bặt.
Chu Dật mở cửa từ bên trong đi ra, thấy bộ dáng buồn cười của tôi khi mặc bộ áo ngủ rộng thùng thình, nhẹ nhàng nhướng mày cười.
Tôi chỉ chỉ hoa quả trên bàn: “Thầy, ăn được không ạ?”
“Được.” Anh ta gật gật đầu, “Đừng ăn nhiều, sắp đến giờ ngủ rồi.”
Tôi tự bóc vỏ quýt, còn anh ta ngồi vào sô pha nhỏ bên cạnh, nhắm mắt, thoạt nhìn rất mệt mỏi, có thể là do cuộc điện thoại vừa rồi.
Sau một lúc lâu, anh ta mở mắt ra,“Hôm nay xảy ra chuyện gì?”
Tôi nuốt một miếng quýt trong tay, lo lắng giải thích: “Em nghe nói có người kéo bè kéo lũ đánh nhau, nên muốn xem náo nhiệt, kết quả cảnh sát đến, không may em lại bị bắt giữ, em chưa làm gì cả, chỉ đi xem thôi.”
Trong mắt anh ta lộ vẻ bất đắc dĩ: “Chu Đạm Đạm, thầy phải nói như thế nào với em đây.”
Đừng nói gì cả, tha cho tôi đi, lần này tôi cũng không làm chuyện xấu gì, tôi là người lương thiện mà.
Anh ta nhìn thấy tôi ăn xong quýt trong tay liền đứng dậy lấy từ phía sau ngăn tủ một chiếc bàn chải đánh răng mới đưa cho tôi: “Em đi đánh răng đi, thầy đi trải giường chiếu cho em.”
Tôi đứng trước bồn rửa mặt đánh răng xong xuôi, cắm bàn chải đánh răng trên đồ để bàn chải đánh răng, song song với bàn chải của anh ta, cảm thấy tôi giống như cũng đang sống ở đây vậy.
Chu Dật chắc cũng chuẩn bị giường xong rồi, đèn phòng khách cũng đã tắt, tôi đi đến phòng dành cho khách, cười tủm tỉm nói: “Cám ơn thầy, đêm nay lại làm phiền thầy.”
Anh ta nghe vậy cười: “Em cũng biết là phiền hả, đi ngủ đi, ngủ ngon.”
“Thầy ngủ ngon.”
Chui vào chiếc chăn mềm mại, lại không muốn ngủ, nghiêng người hướng ra cửa sổ. Bởi vì bức màn không đóng, bên ngoài ánh sáng mờ ảo chiếu vào, như những cơn mưa nhẹ nhàng, giống như có thể nghe thấy tiếng gió bên ngoài lớp thuỷ tinh.
Đối diện là một toà nhà cao tầng, từ nơi này có thể thấy nóc của tòa nhà cao tầng đó, không gian lạnh lẽo ít người ở.
Không biết nhìn bao lâu, cuối cùng tôi cũng nhắm mắt lại ngủ.
Ở trên giường lạ tôi rất khó ngủ say, lần trước là uống rượu say túy lúy, nhưng lần này hoàn toàn tỉnh táo. Tôi mơ một giấc mộng dài, giống như đặt mình trong trong giấc mộng đó.
Cũng là v


XtGem Forum catalog