Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thầy Ơi Em Ghét Thầy !

Thầy Ơi Em Ghét Thầy !

Tác giả: Hoa Cười Với Tôi

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342245

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2245 lượt.

ào một ngày trời mưa, âm u ngay cả mây cũng không có, trên đường không có nhiều người, chỉ có khu mua sắm ‘Phong Dật kim cương’ ở trung tâm thành phố còn toả ra bốn hướng cái cảm giác lạnh lẽo như trước, thu hút ánh mắt người.
Tôi nghỉ học, ngồi trong quán nước trò chuyện câu được câu không với bà chủ, miệng uống nước, chờ mẹ tan làm, mẹ nói, có một tin vui cho tôi.
Kế tiếp cơn mơ đột nhiên thay đổi, tôi không biết mình đang ở đâu, lại có thể thấy mẹ.
Mái tóc mẹ rối tung, khó khăn lê từng bước một trong cơn mưa, nét mặt chết lặng, dường như còn mang theo... tuyệt vọng.
Mẹ từ đi ra ‘Phong Dật kim cương’, từng bước đi lên hướng đến chỗ cao nhất của căn nhà, chung quanh không có ai chú ý đến mẹ, tôi ở bên đường lớn tiếng kêu, nhưng dường như mẹ không còn nghe thấy gì hết mà cứ tiếp tục đi hướng lên trên.
Mẹ đi thật lâu thật lâu, tôi đi theo phía sau mẹ, nhìn mặt mẹ không chút thay đổi đẩy cửa sắt tầng cao nhất đi ra ngoài.
Tôi không biết mẹ muốn làm gì, trong lòng sinh ra một dự cảm không tốt.
Tầng cao nhất gió rất mạnh, bên tai còn có thể nghe thấy âm thanh vù vù, mặt đất thật ẩm ướt thật trơn trượt, bước đi không ổn định của mẹ bị gió hung hăng quật ngã, mẹ tiếp tục đứng lên đi tới, ánh mắt quyết liệt xem xét, hơn nữa càng chạy càng nhanh.
Tôi thét chói tai chạy tới muốn giữ chặt mẹ, nhưng đã quá muộn......
Mẹ bay qua rào chắn, nước mắt dần chảy ra, không chút do dự thả người nhảy xuống.
Tôi vươn tay chộp tới, lại chẳng bắt được gì.
Sau đó không biết từ khi nào tôi lại nhớ tới tầng dưới chót, ngay ở phía trước ‘Phong Dật kim cương’, rất nhiều máu rất nhiều máu, loang ra giống như hoa hồng nở rộ, mùi máu tươi tản ra, đám người bắt đầu thét chói tai, sơ tán, tôi chạy vào.
Thấy mẹ trợn tròn mắt nằm ở nơi đó, vẫn không nhúc nhích.
Một dòng máu lạnh như băng chảy tới chân của tôi......
“A!!” Cả người tôi run rẩy, ngồi dậy.
Tôi biết đó là mơ, đối với tôi đó là một giấc mơ chân thật, tôi ở trong căn phòng lạnh tối đen run rẩy, hình dáng mẹ nhảy lầu ở ngay trước mắt tôi không biến mất, tôi cuộn mình lại, tay chân
Bên tai dường như vẫn còn vang vọng những tiếng la hét chói tai, tôi vùi đầu ôm gối cố gắng không nghe, nhưng thanh âm này càng lúc càng lớn, cuối cùng tôi không thể không nhảy xuống giường chạy ra cửa chạy đến cửa phòng của Chu Dật: “Thầy ơi! Thầy...”
Cửa phòng mở ra, Chu Dật hình như không ngủ, anh ta sửng sốt, giơ tay dùng ngón cái lau nước mắt trên hai má của tôi: “Sao lại khóc?”
Tôi vừa nhìn thấy mình ở trong chiếc gương của phòng anh ta liền hoảng sợ, tóc tai tôi bù xù đang ôm gối với sắc mặt trắng bệch giống như ma trinh nữ.
Anh ta nhìn xuống phía dưới chân tôi, nhíu mày: “Nhanh lấy dép mang vào.”
Tôi mang dép vào, đứng trong phòng anh ta không nói lời nào.
Anh ta nhẹ giọng chậm rãi hỏi tôi: “Em sao vậy?”
Tôi cúi đầu : “Gặp ác mộng ạ.”
Anh ta thở phào nhẹ nhõm, sờ sờ đầu tôi, tiếp tục dùng giọng nói mềm nhẹ nói: “Ngoan, đừng nghĩ nữa, thầy đi pha cho em ly sữa nóng.”
Tôi gật gật đầu, ngồi trên giường anh ta, chờ anh ta bưng ly sữa nóng đi vào, một hơi uống hết. Có thể là tác dụng tâm lý, thật sự cảm giác tốt hơn một chút, bên trong tai cũng không nghe tiếng ong ong nữa.
Tay đang cầm cái ly không, nói: “Thầy, thầy có thể ở bên cạnh em không?”
Anh ta sợ run, lập tức gật đầu: “Em ngủ ở đây đi, thầy còn phải soạn bài, lát nữa thầy sẽ ngủ ở phòng cho khách.”
“Vậy thầy có thể chờ em ngủ rồi hãy đi được không?” Tôi gần như cầu xin.
“Được.”
Tôi đặt cái ly không vào tay anh ta, sau đó nằm trên giường của anh ta.
Chăn thật ấm áp, trên gối còn có mùi hương của anh ta, tôi gối hai má lên trên, cuộn thân mình lại giống như con tôm.
Anh ta rửa sạch cái ly rồi bước vào, đến tủ đầu giường lấy máy tính, sau đó ngồi vào một chiếc sô pha nhỏ, hết sức chăm chú làm việc
Tôi ôm chăn mềm, vẫn không nhúc nhích nhìn hình dáng của anh ta, tiếng gõ bàn phím cố ý giảm bớt, ngẫu nhiên ngẩng đầu liếc nhìn tôi, tôi liền mỉm cười ngọt ngào.
Anh ta để một ly cà phê bên cạnh, nhưng lại không thấy uống, lúc anh ta cúi đầu đánh chữ, một hàng lông mi dày đậm thật bắt mắt, dưới ngọn đèn mờ ảo khuôn mặt góc cạnh rõ ràng của anh ta tối sầm lại, ngay cả tiếng hít thở cũng rất thấp.
Khi lần thứ bảy liếc mắt vẫn thấy tôi còn đang ngây ngô cười, cuối cùng khép máy tính lại: “Tại sao còn chưa ngủ?”
“Đột nhiên không ngủ được ạ.”
Anh ta đặt máy tính ở trên đùi: “Vừa rồi mơ thấy gì?”
Tôi run run kéo chăn, nói: “Em mơ thấy mẹ.”
Anh ta không nói chuyện.
Tôi tiếp tục nói: “Em mơ thấy mẹ nhảy lầu, rất nhiều máu, còn có rất nhiều người la hét chói tai.”
“Đừng nhớ đến chuyện này.”
“Dạ.” Tôi gật đầu, tạm dừng lại, hỏi anh ta: “Thầy, thầy cùng ‘Phong Dật kim cương’ và người quản lí có quan hệ ạ?”
Anh ta nghiêng đầu sửng sốt: “Tại sao bỗng hỏi thầy câu này?”
Tôi trầm mặc nhìn anh ta, hít hít mũi: “Mẹ em trước kia làm ở ‘Phong Dật’.”
Trong mắt anh ta hiện lên kinh ngạc, bưng cà phê lên uống một ngụm: “Viên quản lí và thầy có bi


Insane