Tuổi Xuân Của Em, Tòa Thành Của Anh
Tác giả: Hoa Cười Với Tôi
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342244
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2244 lượt.
gười không giống nhau vậy, nhưng tôi lại không thể nói rõ được.
Cảm giác anh ta ở trường học luôn luôn như gần như xa, sâu đến khó lường, thế nào cũng không biết được từ sáng đến tối anh ta suy nghĩ cái gì.
Lăng Linh thấy tôi ngồi ngây ra, lấy bút viết gõ xuống bàn học của tôi: “Thần đồng, làm gì mà nhìn thầy Chu đến phát ngốc vậy?”
Tôi thu hồi ánh mắt, chống cằm hướng Lăng Linh kề tai nói nhỏ: “Hỏi cậu mấy vấn đề nè.”
“Hỏi đi, chị của em tung hoành ngang dọc chiến trường nhiều năm như vậy, có thể có cái gì mà chị đây không thể giải đáp hả.”
Thật muốn nhổ nước bọt vào cô nàng quá! Còn chiến trường cơ đấy!
Tôi trừng mắt liếc cô nàng, sau đó hỏi: “Nếu như ngay từ đầu cậu vô cùng ghét một người, nhưng không lâu sau lại cảm thấy có thể tiếp nhận anh ta, vậy là bình thường phải không?”
“Đây mà là vấn đề cái quái gì, đương nhiên là bình thường rồi, cậu ngay từ đầu không hề biết người đó, lúc cậu dần dần tiếp xúc, hiểu rõ rồi thì mới biết được anh ta là người như thế nào chứ.”
“Nói xong cũng vậy à, vậy nếu có những lúc cậu không có việc gì để làm thì sẽ nhớ đến người này, sẽ muốn biết anh ta đang suy nghĩ cái gì, anh ta đang làm gì…”
Không đợi tôi nói xong, Lăng Linh đã chặn ngang ngắt lời tôi: “Cậu đang nói về chính mình hả Đạm Đạm? Mau nói cho tớ biết! Là tên gian phu nào?”
Gian gian gian… Gian phu!
Đại não của tôi nhất thời bị nổ tung: “Cậu đang nói cái gì thế!”
“Cậu á, xác định chắc chắn người cậu đang nói là một đàn ông, vậy chị đây nói cho em biết, cái này gọi là yêu!”
Y…Yêu.
Tôi nghe kết luận chắc như đinh đóng cột của Lăng Linh, ở trong gió hoàn toàn ngổn ngang… Ngổn ngang… Ngổn ngang… (tiếng vọng )
Tôi lắc đầu cứng ngắc, lại lắc nhiều hơn, rõ ràng là bị đả kích rồi.
Lăng Linh bình tĩnh xoay tay ổn định cái đầu đang mất bình tĩnh của tôi: “Nói đi, là ai hả?”
“Không… Không có ai hết.”
“Còn dám lừa tớ! Nói mau! Không nói là tớ lôi đầu cậu xuống làm bóng đá đó!”
Ô ô ô ô ô ô.
“Là… là nam chính của một quyển tiểu thuyết tớ xem gần đây.”
“…… Cậu muốn chết hả Chu Đạm Đạm.”
“Đừng như vậy mà Lăng Linh yêu quý của tớ.” Lá gan nhỏ bé yếu ớt của tôi hung hăng chảy xuống hai nước mắt nóng hổi, “Không phải tớ không muốn nói cho cậu mà là câu hỏi của tớ căn bản là xuất phát từ sự vô ý thức.” Ai kêu cậu cho tớ cái đáp án kinh hoàng sợ hãi như thế.
Lẽ nào cậu muốn tớ nói cho cậu… Người tớ nghĩ chính là… thầy giáo nào đó sao.
Tôi lại thời tiết thất thường một lần nữa, ngay cả chuông kêu vào học lúc nào cũng không biết.
Tôi vùi đầu nhìn cái bàn học bằng gỗ đến ngẩn người, tự mình chịu đựng nỗi hoảng sợ nghiêm trọng, không dám nhìn thẳng vào người thầy giáo nào đó trên bục giảng.
Chỉ nghe thấy Chu Dật hì hì cạch cạch viết mấy chữ trên bảng đen, sau đó nói với mọi người: “Đây là nội dung chính của tiết sinh hoạt của chúng ta.”
Mẹ kiếp, ông tự học đến chết đi, ông còn đi làm, trứng chim của ông, ông ăn nhiều vào! Tôi căm giận đay nghiến hàm răng, ngẩng đầu đưa mắt nhìn hà trên bảng đen.
Mỉm cười.
Cười cái con khỉ… Bố mày giờ không cười nổi!
Vừa nghĩ đến câu nói vừa rồi của Lăng Linh thiếu chút nữa đã lấy cái mạng già của tôi, tôi căn bản là vô tâm tư thính nói ra chuyện Chu Dật.
Để xác nhận, tôi lại không muốn sống mà bổ nhào vào cô bạn Lăng Linh một lần nữa: “Linh Linh yêu quý, cậu chắc không… Chắc chắn đó là yêu, không phải là ngưỡng mộ, không phải là kính trọng, không phải là…”
Lăng Linh nghi ngờ nhìn tôi từ trên xuống dưới một phen: “Cô gái bé bỏng, nếu như bị tớ phát hiện trong lòng cậu còn vụng trộm với đứa con trai nào, xem tớ trừng phạt cậu ra sao nhé.”
Ô ô ô ô ô ô Chảy nước mắt!
Tôi thu hồi móng vuốt, ngây người quay cái túi bút sư tử lông xù của mình, tôi chỉ là có chút tò mò đối với một người thầy nào đó, có chút hiểu rõ một tý thôi, cũng có chút cảm thấy anh ta không tệ, lời giải thích làm cho tôi kinh hoàng, cái này gọi là yêu…
Yêu cái đầu á, yêu cái con khỉ!
Tôi ổn định tâm trạng, cố nén lại bộ mặt đang co giật, ngẩng đầu nghe giảng.
Chu Dật đứng trên bục giảng, càng lúc càng đẹp trai, khoé miệng cong cong, nhẹ nhàng nói: “Lúc bị người khác hiểu sai có thể cười một chút, đây là một loại rèn luyện mỗi ngày; lúc chịu oan ức có thể cười thản nhiên, đây là một loại rộng lượng; lúc bị tổn hại có thể cười trong tim, đây là một loại rộng rãi; lúc rơi vào hoàn cảnh khốn cùng có thể cười tự giễu, đây là một loại trí tuệ; lúc không biết làm sao có thể cười lạc quan, đây là một loại trình độ, lúc gặp nguy nan có thể cười ung dung, đây là một loại chí lớn; lúc bị khinh thường có thể cười bình tĩnh, đây là một loại tự tin; lúc thất tình có thể cười nhẹ nhàng, đây là một loại hào hiệp. Mặc kệ là có chuyện gì, vì nguyên nhân gì, mỗi ngày chúng ta đều phải cười hài lòng.”
Hiện tại ở trong lòng tôi còn rối loạn hơn so với dây thừng, so với cuộn len sợi, căn bản là không để tâm lĩnh hội lời nói này của anh ta, dư vị cau mày vẫn chưa qua đi vì câu nói sóng to gió lớn kia của Lăng Linh.
Không biết Chu Dật lại nói cái g