Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thầy Ơi Em Ghét Thầy !

Thầy Ơi Em Ghét Thầy !

Tác giả: Hoa Cười Với Tôi

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342256

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2256 lượt.

ời có nhiều tiền, thầy Chu của chúng ta nói không chừng cũng có thân phận nhỉ.”
Lục Hạo khinh thường cười ha ha: “Tuổi trẻ tài năng như thế, lại là chủ nhiệm lớp ở Nhất Trung, không có thân phận thì sao có thể làm được, nhưng mà thầy dạy không tệ, con người cũng rất tốt, thôi đừng nói nữa.”
Mọi người ngẫm lại cũng đúng. Vì vậy ngậm miệng không nói.
Lúc Chu Dật đi vào, chúng tôi còn chưa có hết đồ ăn, mọi người cùng quây quần bên phía chỗ ngồi chủ vị.
Mọi người mời Chu Dật nếm vài món ăn, Lục Hạo khiêu lông mi hỏi anh ta: “Thầy ơi, hôm nay cho phép uống rượu được không ạ?”
Chu Dật bất đắc dĩ cười: “Cho phép, nhưng mà đừng uống nhiều đấy.”
Mấy học sinh nam vừa nghe liền hoan hô vài câu, lại uống vài chai bia.
Không lâu sau, rau trộn liền ào ào trên bàn, Phùng Yên rụt rè hỏi Chu Dật: “Thầy ơi, chị xinh đẹp vừa rồi là bạn gái của thầy sao?”
Chu Dật rõ ràng hạ góc, sau đó lắc đầu: “Không phải.” Dừng một chút, liếc mắt: “Thầy còn chưa có bạn gái.”
“Oh oh, chúng ta đến kính thầy Chu độc thân một chén đi, ha ha ha!”
Mấy học sinh nam ồn ào, chúng tôi đều nâng chén rượu hướng cái chén của Chu Dật chạm một cái, uống một hơi cạn sạch.
Lúc ăn mấy đồ ăn nóng, An Nhược lại dẫn đầu hướng Chu Dật độc thân kính một chén rượu, cũng nói với chúng tôi: “Chúng ta phải từng người từng người kính thầy Chu độc thân một chén, đồng thời mỗi người đều phải nói một câu cảm ơn, không cho phép trùng nhau nhé.”
Tôi thiếu chút nữa bị nghẹn dưa chuột.
Tôi ngồi cách Chu Dật một người, anh ta bưng chén rượu, con mắt đen kịt dao động dịu dàng nhìn chăm chú vào tôi, tay tôi run lên, thiếu chút nữa rơi ly.
Sau khi nhẹ nhàng chạm ly với anh ta, tôi cân nhắc hạ lời: “Cảm ơn thầy Chu… Kiên trì dạy bảo.”
Đang chuẩn bị ngồi xuống, An Nhược lại bắt tôi đứng lên: “Không được không được, Đạm Đạm, câu phải nói nhiều câu lắm, nếu không cậu lại kính một chén, thầy Chu đối với cậu dùng rất nhiều tâm nha, không thể có lệ như thế liền cho qua được.”
“Hay hay, nói nhiều câu vào.”
Tôi dựa sát lại… Các cậu hôm nay tạo phản hả!
Tôi xấu hổ lại đứng lên, mười ánh mắt nhìn chăm chú làm đại não trống rỗng, ấp úng tiếp tục nói: “Phương pháp giáo dục của thầy Chu rất… Vâng rất đặc biệt, em sẽ tiếp tục cố gắng, sẽ không làm cho thầy Chu thất vọng… Vâng. Cảm ơn thầy ạ.”
Chu Dật cười hời hợt gật đầu: “Tiếp tục cố gắng Chu Đạm Đạm, chúng ta cùng nhau cố gắng hơn nữa.”
Khuôn mặt của tôi nhất thời ửng đỏ, mượn cớ đi vào WC.
Hướng về cái gương trong WC nhìn hai gò má nóng hổi dính nước, thầm mắng chính mình sao lại không có tiền đồ như thế, cái dáng tươi cười mị hoặc lại khiến cho tinh thần tôi hoảng hốt.
Mở cửa WC, vừa lúc gặp phải Chu Dật từ WC nam đi ra, tôi vừa mới trấn an tâm tình xuống phía dưới lại loạn nhảy dựng lên: “Thầy Chu.”
Anh ta liếc mắt nhìn tôi: “Ừ.”
Lối đi nhỏ của WC rất chật hẹp, tôi và anh ta chỉ có thể đi một trước một sau, lúc này đúng lúc một người đàn ông đi vào, thân hình vô cùng béo, tôi không có biện pháp không thể làm gì khác hơn là nghiêng người nhường hắn, Chu Dật ở phía sau cũng nghiêng người.
Không ngờ tôi bị cái tên mập mạp kia đụng phải, thân thể lệch đi, vừa vặn đâm vào trong lòng Chu Dật.
Nắm tay của anh ta nắm cả eo tôi, tựa tôi vào trong lòng anh ta, trong nháy mắt tôi cảm giác được hình như có thể nghe thấy tiếng tim đập của chính mình, cả người đóng băng, đợi cái tên mập mạp kia đi qua, anh ta mới buông ra.
Tôi không dám đem cái mặt đỏ như mông khỉ gặp Chu Dật, cúi đầu: “Ngại quá, thầy Chu.”
Anh ta đang ở phía sau, nhẹ trả lời: “Đừng ngại.”
Nghe giọng điệu bình tĩnh của anh ta, tôi khó tránh khỏi cảm thấy mất mát.
Một bàn người ăn cũng không nhiều lắm, chúng tôi mua suất AA, Phùng Yên và một bạn gái khác đã kêu mẹ tới đón. Vì vậy đã đi trước, còn lại vài người cùng Chu Dật chào hỏi vài câu rồi đứng dậy đi ra cửa.
Lục Hạo ngồi xe công cộng đi về, Lăng Linh và An Nhược cũng sống gần đó nên tập hợp lại ngồi xe taxi về.
Kết quả… Còn lại hai người tôi và Chu Dật đứng ở cửa.
Tôi đang do dự nên ngồi xe công cộng về nhà hay là kêu ba tới đón thì Chu Dật tiến lên một bước: “Theo thầy quay về lấy xe, thầy chở em về nhà.”
Tôi lúc này mới nhớ tới xe của Chu Dật vẫn còn đỗ ở trường.






Người thầy giáo giàu có
Mãi cho đến khi tôi đi vào sâu trong ngõ, xe của Chu Dật mới khởi động máy rời đi, chờ âm thanh chiếc xe ở phía sau càng ngày càng xa, tôi mới cẩn thận quay đầu lại nhìn.
Màn đêm buông xuống, vẻ mặt vừa rồi của Chu Dật ở trong xe lại hiện ra, tôi lắc đầu, mở rộng cửa đi vào nhà.
Cửa vừa mới mở ra đã thấy ba ngồi trên sô pha nhỏ gọt hoa quả, dì Thạch đng lên hướng về phía tôi kêu lên: “Ô, Đạm Đạm, cháu đã về rồi.”
Tôi buông cặp sách, hướng dì ấy mỉm cười gật đầu: “Vâng, dì Thạch hôm nay có thời gian qua chơi ạ.”
Tôi cúi đầu trầm mặc.
Dì ấy ở bên cạnh tiếp tục nhớ lại, lẩm bẩm nhắc tới: “Cái tên Viên Trạch Khải kia thực sự là tán tận lương tâm, trước kia