The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thầy Ơi Em Ghét Thầy !

Thầy Ơi Em Ghét Thầy !

Tác giả: Hoa Cười Với Tôi

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342253

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2253 lượt.

hắn hãm hại mẹ cháu, sau đó lại tìm một cái cớ xa thải toàn bộ những công nhân cũ chúng tôi, hắn có phải là người hay không đây! Còn có ông chủ lớn của tổng bộ, căn bản là không để ý tới khiếu nại của chúng tôi, lại còn nói phải trục xuất chúng tôi ra khỏi ngành kim cương, những người này bè phái cấu kết, chung quy là chỉ trong một ngày đêm được một mất mười! Cháu nói xem, xã hội này vì sao lại bất công như vậy!”
Thực ra những lời này tôi đã nghe rất nhiều lần, mỗi khi dì Thạch tới thăm chúng tôi đều sẽ tức giận bất bình nói một lần, làm cho tôi nghĩ đến mợ Tường Lâm dưới ngòi bút của Lỗ Tấn.
Thực ra xã hội chính là như thế này, mãi mãi không có công bằng, mãi mãi đều là che đậy, tranh chấp.
Sau khi mẹ tôi tự sát, dì Thạch và một số công nhân có lí lịch tương đối lâu năm đều bàn bạc muốn tố cáo phó quản lí Viên Khải Trạch, vậy mà sau đó lại bị Viên Khải Trạch biết được, đem toàn bộ bọn họ nướng cá mực, đồng thời không biết nói gì với cấp trên mà toàn bộ cửa tiệm kim cương ở thành phố A đều từ chối tuyển dụng bọn họ.
Dì Thạch, mẹ và toàn bộ bọn họ cùng một lúc được huấn luyện qua về phân biệt kim cương, độ tinh khiết, kỹ thuật cắt… cũng đã từng học lớp phát triển kinh doanh tiêu thụ, phần công việc này làm không đổi, nhưng chỉ vì một câu nói mà chợt sụp đổ ầm ầm.
Dì Thạch thất nghiệp, cả ngày hồ đồ hỗn độn, dì ấy đã ly hôn, dẫn theo một người con trai học năm ba tiểu học, giờ đây đã không có tiền lương, tuổi tác cũng đã lớn, chỉ có thể dựa vào quan hệ tạm thời kiếm tiền công, trải qua cuộc sống còn cực khổ hơn so với tôi và ba tôi.
Tôi thở dài, cười cười với dì Thạch: “Dì Thạch, xã hội này đích thực không công bằng, chúng ta không có cách nào thay đổi, nhưng cháu tin ông trời rất công bằng, Viên Trạch Khải bại hoại như vậy bị đưa vào là chuyện sớm hay muộn mà thôi. Chuyện của mẹ trong lòng cháu đều biết, cháu cũng sẽ không chịu để yên như vậy.”
Dì ấy vui mừng gật đầu: “Có một đứa con hiểu chuyện thật là tốt, nhưng mà gần đây dì nghe nói «Kim cương Phong Dật» thực ra là lệ thuộc trực tiếp vào tập đoàn Hác Phong, là sản phẩm tuyến hai của tập đoàn trang sức này, cũng không biết Viên Trạch Khải có phải dựa vào cái ông chủ kia chi viện phía sau hay không?”
Tập đoàn Hác Phong?
Đây là công ty trang sức nổi danh toàn quốc, luôn luôn chiếm giữ địa vị người dẫn đầu trong giới trang sức vài chục năm, không có ai vượt qua được.
Mà các ông chủ lớn của đế chế thương nghiệp khổng lồ và phức tạp này lại vô cùng bí ẩn.
Tôi nhíu nhíu mày, nhẹ an ủi: “Dì Thạch, Viên Trạch Khải sẽ không tạo dựng được quan hệ như vậy đâu” Trong lòng lại vang lên tiếng chuông cảnh báo.
Dì ấy vội vàng lấy từ trong túi xách tay ra một quyển vở nhỏ, giống như là dâng vật quý mở ra: “Dì điều tra rất nhiều tư liệu về tập đoàn Hác Phong này, ông chủ này họ Chu, có hai người con, đứa lớn hai mươi chín tuổi nổi danh là tay chơi của thành phố A, đứa nhỏ hai mươi bốn. Nhưng mà chưa từng tiết lộ tên của hai đứa con, đặc biệt là đứa nhỏ, hình như là mới từ nước ngoài trở về, không có đăng tên hay tin tức gì.”
“Dì Thạch, những cái này đều là phụ, có thể bọn họ những người cấp cao này không biết chuyện của mẹ cháu, huống chi thành phố A nhiều tiệm «Kim cương Phong Dật» như vậy mà.”
Dì ấy tiếc nuối buông quyển vở: “Cũng đúng… Quên đi, thời gian cũng không còn sớm, dì không quấy rầy cháu ôn tập bài vở nữa, dì đi về trước nha.”
Tôi vội vàng đứng dậy: “Được rồi ạ, dì Thạch cháu tiễn dì đi ra ngoài nhé.”
Dì Thạch cất bước, tôi liền trở về lên mạng tìm kiếm tư liệu về tập đoàn Hác Phong.
Ngoại trừ trang web phía chính phủ, những cái khác chỉ là một ít tin vỉa hè.
Có người cảm thán đó là một dòng họ giàu đến chảy mỡ, chỉ cần có một ít quan hệ với dòng họ này, con đường làm quan buôn bán sau này sẽ không phải lo lắng.
Cũng có người nói ông chủ của tập đoàn Hác Phong có đến mấy người vợ, giống như là vua Ma Cao vậy.
Thậm chí còn có người nói rằng dòng họ này còn có quan hệ với hoàng thất Arab.
Đúng là lời nói vô căn cứ.
Lục lọi một lát, đột nhiên một tin vắn trả lời không rõ danh tính lại khiến cho tôi chú ý.
“Nói chuyện xảy ra của phó quản lí kỳ kế tiếp trong cửa hàng của tập đoàn Hác Phong cùng chuyện công nhân tự sát có vẻ như đã có cấp cao đang điều tra.”
Tôi nhìn ngày tháng của bài đăng, thời gian cách ngày hôm nay chỉ có hai tháng.
Đối với tôi lại bán tin bán nghi, nếu như thực sự có người bắt đầu điều tra, vậy làm sao đã hai tháng rồi lại chưa từng có người tìm tới cửa chứ.
Lục qua lục lại cũng không tìm được tin tức gì có ích, tôi thất vọng tắt máy vi tính, nghĩ đến ngày mai còn hẹn cùng Lăng Linh đi ra ngoài dạo phố, vì vậy tắm giặt sạch sẽ xong liền đi ngủ.
Sáng sớm hôm sau đã bị điện thoại của Lăng Linh đánh thức. Tôi giận dữ gắt gỏng ngồi dậy lại trẻ con ném mấy cục đá vào con gà trống vỗ vỗ trước mặt, trút giận xong mới bực mình rời giường. Cũng may là thời tiết không xấu, chờ tôi rửa mặt xong xuôi, mặt trời đã lên cao từ lâu.
Rất nhanh đã đến sinh nhật của An Nhược, tôi v