Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thầy Ơi Em Ghét Thầy !

Thầy Ơi Em Ghét Thầy !

Tác giả: Hoa Cười Với Tôi

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342252

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2252 lượt.

à Lăng Linh hẹn ngày hôm nay đi mua quà sinh nhật cho cô nàng, cũng may là hai đứa hẹn gặp nhau ở khu phố trung tâm.
Cuối tuần, khu phố trung tâm đặc biệt náo nhiệt, đài phun nước âm nhạc phút chốc cũng không yên tĩnh mà vẩy tới vẩy lui, mấy đứa nhỏ nghịch ngợm bao vây vòng quanh bể. Các cao ốc thuỷ tinh hình dạng đặc biệt phản chiếu ánh nắng rực rỡ, đám người trước mặt qua qua lại lại, đi mệt rồi lại mua một ly cà phê hoặc đồ uống ngồi trên ghế ngoài trời nghỉ ngơi, có người phát tờ rơi, có cô gái bán hg, cũng có đôi tình nhân ngọt ngào. Cùng với âm nhạc nhẹ nhàng làm cho tâm tình vô cùng tốt.
Tôi liếc mắt liền thấy Lăng Linh đứng bên cạnh đài phun nước, vì vậy chạy qua đó.
Hai chúng tôi mua quà tặng không cần đắt tiền, liền quyết định đi xem ở những cửa hàng nhỏ xung quanh.
Một loạt các cửa hàng lắp đặt thiết bị đáng yêu khéo léo hấp dẫn chúng tôi, bên trong mặc kệ là đồ trang sức hay trang phục, giá cả đều coi như phải chăng.
Tôi nhìn một bộ váy màu xanh lá mạ, phía sau thắt một cái nơ hình con bướm, vừa vặn da của An Nhược trắng, mặc mùa hè nhất định vô cùng xinh đẹp, đúng lúc đang chuyển mùa, vì vậy đang giảm giá. Tôi liền không chút do dự mua nó.
Lăng Linh mua một đôi hoa tai cùng vòng cổ được chạm hình con bướm trông rất sống động.
Bởi vì hai đứa tôi tốc chiến tốc thắng, sau khi mua xong quà tặng, thấy thời gian còn sớm, Lăng Linh liền đề nghị đến Shin Kong Place đối diện shopping, chúng tôi mua không nổi nhưng dù sao vẫn có thể xem thoải mái nhé.
Cái trung tâm mua sắm này so với cửa hàng nhỏ đường phố cách biệt một trời một vực, nơi này xa xỉ, hào hoa phú quý, đại diện cho giàu có.
Tôi và Lăng Linh giống như bà già ngốc bập môi, nhìn nơi đây một chút coi trộm nơi đó một chút, sau đó thiếu chút nữa lên cơn đau tim.
Lăng Linh an ủi hai đứa: “Thực ra cũng không có gì, không phải là một cái váy bán mấy vạn khối thôi, không phải là một khối khoảng hơn mười vạn thôi… Chúng ta phải bình tĩnh, phải vững như núi Thái Sơn.”
Tôi quấn bện giữa đôi lông mày nói: “Nhưng mà tay chân của tớ nhẹ tựa lông hồng nha, cậu nói vài khối tiền, tiền mất giá nhiều như vậy hả…”
“Nếu tớ biết… Tớ đã mở cửa hàng rồi.”
“…”
Hai đứa tôi từ lầu hai rảnh rang đi dạo đến lầu một, đột nhiên ở phía sau có người gọi tôi lại: “Chu Đạm Đạm.”
Gọi thôi mà tôi hết hồn bao nhiêu à, bạn nói xem tôi có thể ở chỗ xa xỉ đụng phải người quen ở chỗ xa xỉ này sao
Vì vậy quay đầu lại, bừng tỉnh, hoá ra đúng thật là có một.
Lâm Phù cười tủm tỉm khoác lên vai của một cô gái đẹp đẽ, tôi nhìn cô gái kia có chút quen mắt, suy nghĩ nửa ngày mới nhớ ra là chị gái của Lâm Phù.
Cùng Lâm Phù chào hỏi xong lại quy củ kêu một tiếng: “Chào chị.”
Chị Ngự này rõ ràng rất ăn ý, đắc ý gật đầu thoải mái, lại nhìn tôi một lát, hỏi Lâm Phù: “Nếu không thì gọi bạn của em giúp chị lựa đi, dù sao tuổi tác cũng gần như nhau.”
Lâm Phù nhún vai tỏ ý không hề gì, quay đầu hỏi tôi: “Em gái của bạn chị tớ vừa tròn mười tám, chị ấy muốn tặng đồ trang sức, các cậu tuổi tác cũng gần như nhau, cậu có thể giúp chị ấy chọn được không?”
Khoảng cách đến những vật phẩm sang trọng càng gần, tôi đương nhiên đồng ý!
Lăng Linh ở bên cạnh cũng kích động gật đầu.
Chị Ngự thoả mãn cười: “Gọi chị Úc đi.”
Tôi thiếu chút nữa trượt chân…
Lẽ nào chị ấy tên là Lâm Úc?
Lâm Úc, chị Úc, chị Ngự…
Tôi nở nụ cười trong gió.
Chờ chị Lâm Ngự này dẫn chúng tôi đến nơi thì, tôi cứng đờ, gắt gao nhìn chằm chằm tấm biển vàng chói mắt kia: Kim cương Phong Dật.
Tôi bước đi khó khăn, trong bụng giống như uống hơn mười cân nước biển, nặng trịch bước vào trong cửa hàng, bị ánh sáng ngọc hoa lệ của ngọn đèn chiếu đến hoảng hốt.
Lâm Úc sải bước đi vào: “Quản lí của các người đâu?”
Một cô gái bán hàng được huấn luyện cơ bản trả lời: “Quản lí hôm nay không có ở đây, tôi sẽ phục vụ toàn bộ hành trình cho cô.”
Tôi lúc này mới thoáng yên tâm.
Nhìn những cảnh bố trí quen thuộc này, trong lòng lại tăng lên một đợt sóng chua xót.
Mãi đến khi Linh Lăng gọi tôi, tôi ngẩng đầu đi qua giúp chọn lựa.
Lâm Úc đang đeo một đôi bông tai kim cương màu hồng phấn và một cái vòng cổ cấp VS2.
Tôi cẩn thận cầm lấy cẩn thận so sánh, kim cương màu hồng phấn mặc dù không bằng kim cương nguyên chất của vòng cổ này, nhưng trong suốt sáng long lanh đáng yêu mê người, mà cái vòng cổ cấp VS2 kia đối với một cô gái hơn mười tuổi còn có vẻ quý giá, dường như không thể khống chế. Ngược lại kim cương màu hồng phấn lại càng có thể làm tôn lên sức sống tuổi trẻ của cô gái.
Lâm Úc nghe xong tự hỏi ở một bên, Lăng Linh kéo tôi qua ý bảo tôi xem giá cả của những kim cương này.
Tôi hất mắt liếc nhìn, mặc dù trong lòng quằn quại nhưng mặt như tê liệt, rất đoan trang.
Không quá lâu, Lâm Úc quyết định mua đôi bông tai kim cương màu hồng phấn, không nói hai lời liền lấy thẻ tín dụng ra đưa cho cô gái hướng dẫn mua hàng, nhưng giây tiếp theo lại lấy lại, miễn cưỡng hỏi thăm: “Các cô có thể giảm giá không?”
Cô gái hướng dẫn mua hàng lấy làm kinh hã