XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thầy Ơi Em Ghét Thầy !

Thầy Ơi Em Ghét Thầy !

Tác giả: Hoa Cười Với Tôi

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342265

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2265 lượt.

Dật cũng dặn dò lớp phó đời sống mang theo những vật gì đến sân tập.
Trong lớp, bầu không khí tăng vọt, mấy tên con trai cao lớn, hùng dũng oai vệ gào thét muốn lớp chúng tôi đứng nhất, dáng vẻ ngu ngốc kia cực kì hài hước.
Khi một lớp hơn mười người trùng trùng điệp điệp đi tới sân tập thì xung quanh đường chạy nhựa đã ngồi đầy người của các lớp, ở trung tâm đài chủ tịch phát ra âm nhạc sục sôi.
Tôi đi ở phía sau đoàn người, Chu Dật đi sau cùng, lúc đi qua lớp của Lí Đông Lâm thì hắn nhìn thấy tôi, tôi cười chào hỏi với hắn, kết quả sau đó là phát ra một tràng âm thanh ồn ào. “Oh~ oh”
Chu Dật cũng nghe thấy được, tôi chắc chắn đấy.
Trường học cố gắng rút ngắn thời gian chơi cho năm ba chúng tôi, vì vậy trình tự đổi thành năm ba bắt đầu thi đấu
Vòng thi đấu thứ nhất là trận chung kết 1200 mét nam năm ba, tôi buồn bã đi đến cạnh đường chạy, thấy Lí Đông Lâm ở trước mặt đang chuẩn bị. Hắn cũng thấy tôi nên chạy tới. Tôi hơi xấu hổ, vì vậy làm một động tác tay ra hiệu cố lên với hắn: “Cố lên nha!”
“Không thành vấn đề.” Hắn nhíu mày.
Kiểu dáng hài hước làm cho tôi bật cười.
“Chu Đạm Đạm, quay về chỗ ngồi của mình đi.” Một âm thanh động đất lạnh lẽo đột ngột vang lên ở bên cạnh.
Tôi không liếc mắt nhìn Chu Dật, chỉ cười với Lí Đông Lâm, sau đó xoay người trở lại cạnh Lăng Linh.
Một lát sau, trận thi đấu bắt đầu, Lí Đông Lâm cũng không cần cổ vũ hăng hái vọt tới đầu tiên, vẫn duy trì tốc độ ở vị trí giữa, không bị người khác chèn, cũng không chèn người phía trước.
Mắt thấy hắn chạy tới, tôi liền lẻn đến cạnh đường chạy, hai tay tạo thành hình cái loa: “Cố lên, cố lên!”
Đến vòng đua thứ hai, tốc độ của những người khác dần dần chậm lại, nhưng Lí Đông Lâm bỗng nhiên lại tăng tốc độ, vượt qua ba người, lớp bọn họ liền nhốn nháo đứng lên, đều đặn gào thét cố lên.
Tới vòng đua thứ ba, hắn giống như là ăn thuốc kích thích, bước chân càng lúc càng nhanh, dần dần đuổi theo hai người phía trước, theo sát ở phía sau, ngay thời khắc mấu chốt cuối cùng thì chạy nước rút, ba người lại một lần nữa tăng tốc, Lí Đông Lâm tựa như một trận gió mạnh thổi qua, nhanh chóng vượt qua hai người phía trước, một mạch hướng tới đích.
m thanh hoan hô động đất của lớp bọn họ thật đinh tai nhức óc, tôi cũng cười theo.
Lục Hạo ở bên cạnh cay độc với tôi: “Cậu là người của lớp nào hả?”
Tôi giương mắt trắng: “Ai bảo điền kinh của lớp chúng ta không hăng hái tranh đua, hơn nữa Lí Đông Lâm là bạn của tớ, tớ đương nhiên vui vẻ rồi.”
Chu Dật đột nhiên ngẩng đầu liếc mắt nhìn tôi.
1200 mét nam kết thúc, không lâu sau đó Lí Đông Lâm lách tới lớp tôi tìm
“Tý nữa cậu có thi đấu không?”
“Không có, tớ là người rảnh rỗi mà.”
“Vậy tý nữa theo tớ về phòng học đi? Tớ đưa mấy trọng điểm thi hàng tháng cuối tuần sau cho cậu, buổi chiều tớ phải về nhà, nên không có thời gian.”
Tôi do dự nhìn bạn học trong lớp, Lục Hạo chuẩn bị chạy cự li dài, Chu Dật ngồi ở phía trước không để ý đến tôi, tôi quấn quýt nửa ngày rồi đồng ý với hắn.
Vì vậy chào Lăng Linh một tiếng rồi cùng Lí Đông Lâm trở về phòng học.
Sau khi để vở ghi chép của hắn vào cặp sách, chúng tôi chuẩn bị quay về sân tập, lúc xuống lầu hắn đột nhiên hỏi tôi: “Mấy đứa bạn lớp tớ, buổi tối cuối tuần lễ thứ năm, muốn đi quán bar chúc mừng, cậu cũng đến đấy đi!”
Tôi sửng sốt ngây người: “A! Không tốt lắm đâu! Tớ đều không quen mà.”
“Không sao đâu, không có nhiều người lắm, cũng có mấy bạn nữ, Đinh Trạch cũng đi, đến lúc đó tớ sẽ đưa cậu về nhà.”
Tôi do dự làm thế nào để từ chối hắn, cân nhắc mở miệng.
“Chu Đạm Đạm, em trở về phòng học làm gì?”
Giống như một âm hồn, Chu Dật nhăn mày đứng ở lầu một, nhìn tôi.
Tôi sợ đến mức lui lại nửa bước, Lí Đông Lâm tới gần tôi. Chu Dật không nói chuyện, giấu cơn tức giận nhìn tôi. Tôi cũng không nói chuyện, bầu không khí trở nên kì lạ.






Câu lạc bộ đêm
Nửa tiếng sau, tôi giống như trở thành một cô gái vừa uống xong máu gà, tinh thần phấn chấn: “Thưa thầy Chu, em trở về lấy đồ ạ, sao
Chu Dật tiến lên từng bước một, hời hợt nói với Lí Đông Lâm: “Em về lớp học của em trước đi, thầy có việc tìm em ấy.”
Đại khái là sự tức giận của Chu Dật quá mạnh mẽ, cảm giác áp bách dồn ép Lí Đông Lâm, hắn lo lắng quay đầu nhìn tôi, sau đó giữ bình tĩnh đi xuống lầu.
Trong chốc lát, dãy hành lang vắng vẻ chỉ còn lại hai người là tôi và Chu Dật.
Ánh mắt anh ta nhìn tôi phức tạp, không nói chuyện.
Tôi ung dung thản nhiên tiến từng bước, giọng điệu gần như cầu xin: “Thầy Chu, thầy có thể đừng như vậy hay không?”
Anh ta bị s lạnh nhạt hỏi lại tôi: “Đừng cái gì?”
Thấy anh ta đến cùng vẫn muốn giả bộ hồ đồ, tôi bằng bất cứ giá nào cũng ôm dũng khí liệt kê ra từng cái một: “Đột nhiên trở nên lạnh lùng như vậy, xa lánh, hoàn toàn coi em như người tàng hình. Không hề dạy bù cho em, cố ý giả bộ hồ đồ…”
Chờ tôi nói xong ngẩng đầu lên thì bất ngờ thấy được ý cười xẹt qua trong mắt anh ta, sau đó khôi phục vẻ bìn