Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thầy Ơi Em Ghét Thầy !

Thầy Ơi Em Ghét Thầy !

Tác giả: Hoa Cười Với Tôi

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342275

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2275 lượt.

n, nhìn Đinh Trạch giương mắt đờ đẫn.
Toàn bộ giờ học buổi chiều đều là của Chu Dật, tôi càng nghĩ càng buồn bực, một chai lớn cứ như vậy bị tôi ào ào trút hết, còn không nghe lời can ngăn của Đinh Trạch, kiên cường uống hết hai chai.
“Thật sảng khoái!” Tôi lớn tiếng ca ngợi.
Đinh Trạch không lay chuyển được tôi, lấy một xấp khăn giấy cho tôi lau miệng, tôi lau qua loa, sau đó kết thúc.
Cuối cùng cũng hiểu rõ ràng vì sao có người lúc muộn phiền khổ não hay là thương tâm đều thích uống rượu.
Tôi cũng hiểu được mình rất ngốc, vì một người thầy mà đau lòng cái gì chứ, có thể chỉ là tự mình đa tình, có thể Chu Dật anh ta căn bản là gai mắt một học trò nghèo.
Anh ta đẹp trai lại có tiền, có cái gì không mua được, không chiếm được.
Tôi tội gì phải nổi giận vì một thầy giáo như vậy chứ.
Nghĩ nghĩ, không quan tâm đang ở trên đường mà miễn cưỡng cười rộ lên, làm cho Đinh Trạch ở bên cạnh càng thêm hoảng sợ.
“Cậu xem trên người cậu nhiều mùi rượu như vậy, chiều sẽ bị thầy mắng đó.”
Tôi mỉm cười: “Không sao, cậu quay về phòng học đi.”
Tôi lảo đảo lắc lắc vứt Đinh Trạch sang một bên, một mình về phòng học, vừa mới đẩy cửa ra thì thấy Chu Dật lẳng lặng ngồi trên bục giảng, hai tay chắp trước ngực đặt trên bàn giáo viên, môi nhếch l chẳng biết đang suy nghĩ cái gì.
Nghe âm thanh cửa mở ra, hơi nghiêng đầu nhìn tôi.
Hai tay tôi lạnh ngắt, vứt hắn qua một bên tầm mắt, đi về chỗ ngồi của mình.
“Chu Đạm Đạm.” Anh ta gọi ở phía sau, âm thanh mát lạnh nghe không ra một tia tình cảm nào.
Tôi đứng tại chỗ.
Anh ta dừng một chút, sau đó nói: “Nộp bài tập buổi sáng lên đây.”
Tôi nghe xong nhất thời dở khóc dở cười, con mẹ nó tôi thật là ngu ngốc, còn tưởng có thể chờ mong cái gì đây.
Anh ta mặt không chút thay đổi ngồi ở trên đó, tay trái cầm phấn viết, nhìn không ra vui giận, lật xem bài tập của tôi.
Một lát sau, anh ta ngẩng đầu lên, làn da mịn tái nhợt, mắt nhìn tôi: “Em…”
“Thầy, thầy yên tâm đi, chuyện gì cũng sẽ không làm lỡ việc học tập của em, em cũng sẽ không đến quấy rầy thầy, em có chừng mực cũng có thể tự mình hiểu lấy.”
Anh ta ngây người thật lâu, dường như còn có một tia kinh ngạc, trong mắt hiện lên nét mặt không cách nào nắm bắt được, cuối cùng lạnh nhạt gật đầu.
Đại khái là toàn bộ thế giới đều rất ngốc, mà kẻ ngu ngốc đần độn nhất chính là tôi.






Đại hội thể dục thể thao
Trải qua chuyện ngu ngốc của tôi với Chu Dật, tôi ăn ngon, ngủ ngon, chơi tốt, sinh hoạt tốt, quan trọng nhất là tôi cũng học rất tốt.
Tôi nhớ câu danh ngôn kinh điển đừng chán chường để trả thù này, không được suy sụp tinh thần, vì vậy tinh thần mỗi ngày đi sớm về khuya vô cùng cao, vẫn duy trì kỉ lục là người đầu tiên đến phòng học mỗi ngày, trên lớp không ngủ gật, xem lại bài ghi chép mỗi ngày, đặc biệt trong giờ Ngữ Văn của Chu Dật, tôi ngẩng đầu ưỡn ngực hết sức chăm chú, không mảy may để tên Chu Dật này vào mắt, chỉ chú ý đến nội dung bài học, dường như không quen biết cái tên Chu Dật này.
Nhưng mà tôi nghĩ lại, tôi và anh ta vốn không quen thuộc, tôi giả bộ thâm trầm cái gì chứ.
Lăng Linh cho rằng tôi bị tẩu hoả nhập ma rồi, tôi lộ ra nụ cười thiên thần nhìn cô nàng lắc đầu: “NO NO NO, tớ hiểu rất rõ hành vi của mình lúc này, đây không gọi là tẩu hoả nhập ma, cái này gọi là toàn tâm toàn ý, đợi đến đợt kiểm tra hàng tháng lần sau, cậu sẽ biết thôi.”
Trở lại chỗ ngồi, Lăng Linh nháy mắt với tôi, tôi biết ý của cô nàng, cũng nhe răng trợn mắt làm một vẻ mặt kì quái, sau đó vùi đầu nghiên cứu vở ghi chép của Lí Đông Lâm.
Lí Đông Lâm là lớp trưởng của lớp Đinh Trạch, năm này qua năm khác tên đều duy trì đầu bảng, tôi đã nghe nói qua tiếng tăm của hắn từ lâu, chẳng ngờ hắn lại là bạn bè của Đinh Trạch, Đinh Trạch giới thiệu cho chúng tôi quen nhau, tôi và hắn cũng tự nhiên mà quen thân hơn, nhưng mà phần lớn cũng đều là đem vở ghi chép đến giống như hôm nay vậy.
Mạch suy nghĩ của cô giáo Tiếng Anh ban chúng tôi vô cùng lộn xộn, có đôi khi tôi cũng bị bà ấy quay đến chóng mặt, nghe nói giáo viên Tiếng Anh của lớp Lí Đông Lâm là dạy tốt nhất trong tất cả, tôi liền vác da mặt dày đi mượn vở ghi chép của hắn.
Trước đây, lúc chưa quen Lí Đông Lâm, luôn nghe nói hắn tự cao tự đại, ỷ vào sự tài giỏi và lớp vỏ bọc bên ngoài dễ gần của mình, thật sự là không coi ai ra gì.
Đối với người thật sự tiếp xúc mới phát hiện cậu Lí Đông Lâm này không chỉ hiền lành mà còn rất nhiệt tình, không giống với những học sinh có thành tích tốt khác không chịu tiết lộ phương pháp học tập của họ.
Nhưng thực chất bên trong lại lộ ra thói kiêu ngạo, nguyên nhân đại khái là từ việc lấy tư cách ưu tú mà hình thành nên.
Lục Hạo thấy tôi đang cầm vở ghi chép của Lí Đông Lâm như báu vật mà đọc, cợt nhả chạy đến chỗ ngồi của tôi, không chút nào kiêng nể đến hình tượng của tôi lớn tiếng nói: “Nè, Chu Đạm Đạm, cậu và Lí Đông Lâm sao lại quen nhau hử? Lẽ nào hai cậu đang…”
Nghe thấy giọng điệu trêu chọc này của


Polly po-cket