Tác giả: Hoa Cười Với Tôi
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342260
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2260 lượt.
hắn, mọi người xung quanh không hẹn mà cùng cười trêu…
Tôi ai oán ngẩng đầu: “Làm sao có thể…”
Sau đó ngẩng đầu, len lén ngắm Chu Dật đang ở trên bục giảng, nhưng hình như anh ta không nghe được, chăm chú cầm bút máy vạch vạch vẽ vẽ, trong nháy mắt tôi lại rớt xuống thung lũng.
Sinh hoạt lớp buổi chiều, toàn bộ các lớp năm ba trong nhà trường được phổ biến thông báo, không ngờ là cho chép các lớp năm tham gia đại hội thể dục thể thao của nhà trường.
Ngay tức thì, tầng học của đám năm ba chúng tôi bỗng nổ tung, tất cả tầng trên tầng dưới đều là âm thanh xôn xao reo hò, thậm chí có người còn không ngừng tung hô muôn năm.
Lớp chúng tôi cũng điên cuồng, đặc biệt bọn Lục Hạo là một nhóm người nhiệt huyết.
Trước đây, khóa năm ba của Nhất Trung đều không được phép tham gia đại hội thể dục thể thao, ngày trước, lúc chúng tôi ở trên sân tập hoan hô nói cười, luôn luôn thấy một đám anh chị khoá trên liều lĩnh, phản động, oán hận hùng hổ đi tới đi lui trên dãy tầng học của năm ba.
Cho nên lần này chúng tôi đặc biệt may mắn, không biết chừng là có vị nào đã báo cáo với Hội đồng Giáo dục đây là một quyết định không sáng suốt nhất, mới đổi lại cho chúng tôi cơ hội vận động đáng quý này.
Lục Hạo lợi dụng nhảy lên ghế: “Thầy Chu! Em đăng kí tham gia chạy năm nghìn mét nam.”
“Em đây đăng kí nhảy cao!”
“Em đăng kí… Đội cổ động viên!”
“Ha ha ha ha ha ha…”
…
Tôi cũng bị bầu không khí này kéo đi, đang ngồi thảo luận với Lăng Linh về việc chơi thế nào trong đại hội thể dục thể thao.
“Tớ cũng không muốn tham gia hạng mục nào, cùng lắm là vẽ tranh cổ động cho lớp chúng ta, cậu thì sao Đạm Đạm?”
“Tớ không biết đâu, nhưng mà đây là đại hội thể dục thể thao cuối cùng của chúng ta, nhất định phải quý trọng.”
Lúc năm nhất, tôi đặc biệt thích đại hội thể dục thể thao, từ Trung học cơ sở đến Trung học phổ thông, đại hội thể dục thể thao mùa đông hàng năm thời tiết đều cực kì đẹp, mặc dù trời vẫn lạnh, nhưng bầu trời sẽ luôn luôn có ánh nắng mặt trời lan ra xung quanh, mỗi năm học sinh đều đắm chìm vào ánh nắng rực rỡ của mùa đông, cười đến vô cùng sáng lạn, âm nhạc trên sân tập khiến lòng người phấn khởi, hỗ trợ cho âm thanh hò hét đều khắc thật sâu trong kí ức của tôi.
Sau khi tan học, một đám người ồn ào chen nhau chạy đến phòng làm việc của Chu Dật để đăng kí, đại hội thể dục thể thao mùa đông được tổ chức vào cuối tuần tới, tất cả đều rất ngạc nhiên, nhưng nhiệt tình của các học sinh cũng tăng vọt, hận không thể tổ chức ngay hôm nay.
Trong lòng tôi cũng tràn đầy mong chờ hẳn lên.
Chu Dật dạy thay xong, lần đầu tiên lãnh đạo chúng tôi hoạt động tập thể.
Tuần này rất nhanh đã qua đi, cuối tuần đến tôi sẽ không vội vàng như vậy, theo thường lệ thì tôi ở trong cửa hàng giúp đỡ ba, kết quả lại đụng phải dì Thạch đến ăn cơm.
Dì ấy rõ ràng là mặc áo quần rất đẹp, vui sướng ngồi xuống bắt chuyện với tôi: “Đạm Đạm!”
Tôi chạy tới: “Dì Thạch, hôm nay thật xinh đẹp nha.”
Dì cười ngại ngùng: “Tới ngồi xuống đây ăn cơm với dì.”
Tôi bối rối nói: “Việc này không được, cháu còn phải giúp ba tính tiền nữa.”
Dì ấy cũng không làm khó tôi: “Vậy đi, dì ăn xong sẽ lên trước sảnh tìm cháu.”
Dì Thạch cùng một người đàn ông trung niên ăn cơm cùng nhau, nhìn qua hẳn là gặp mặt, thảo nào hôm nay lại ăn mặc đẹp như thế. Nhưng mà hai người dường như rất ít nói chuyện, không trò chuyện câu nào, liền bắt đầu trầm mặc ăn, cuối cùng người đàn ông trả tiền, bọn họ cùng nhau đứng lên.
Người đàn ông đi ra khỏi nhà hàng trước, dì Thạch đứng ở trước sảnh lắc đầu với tôi: “Để ý đến con dì.”
Tôi không nói gì thêm, cười xin lỗi, chuyển chủ đề: “Dì, dì tìm được việc chưa?”
Dì gật đầu: “Ừ, tuy rằng tiền ít hơn trước rất nhiều, nhưng mà cuối cùng cũng có việc mà làm, cũng yên tâm hơn.”
Vẻ mặt dì trông rất đắn đo, sau đó nhẹ giọng nói với tôi: “Dì nghe nói Viên Trạch Khải thông đồng với cấp cao của tập đoàn Hác Phong, bây giờ cực kì đắc ý, hình như lại được thăng chức.”
Mặt tôi mỉm cười, nhưng bàn tay lại nắm chặt.
“Hơn nữa, chuyện của mẹ con gây ầm ĩ lớn như vậy, nhà họ Chu nhất định là biết nhưng bọn họ chẳng quan tâm, ngầm thừa nhận Viên Trạch Khải nói xấu phỉ báng, dì thấy việc này, căn bản bọn họ là một giuộc.”
Tâm tình của tôi vốn không tệ, nhưng nghe dì Thạch nói nên lo lắng bất an, vì vậy mượn cớ để nhanh chóng
Nghĩ đến tập đoàn Hác Phong lẫy lừng của nhà họ Chu liền nghĩ đến Chu Dật.
Thái độ của anh ta càng ngày càng lạnh nhạt, ở trong mắt anh ta, tôi giống như nước lũ và thú dữ (ví với tai hoạ ghê gớm), có lẽ giống như mặc áo tàng hình, dù sao cũng sẽ không nhìn qua tôi.
Có thể… anh ta đã biết chuyện của mẹ tôi.
Chủ Nhật vốn là thời gian phụ đạo cho một mình tôi của Chu Dật, tôi lại tuỳ tiện bịa ra một lí do để gửi tin cho Chu Dật, nói với anh ta tôi không đi học.
Anh ta nhanh chóng đồng ý.
Tôi thực sự không biết một mình đối mặt với Chu Dật như thế nào, tôi chịu không nổi giọng điệu lạnh như băng cùng vẻ mặt dường như không có chuyện gì của anh ta.