Tác giả: Hoa Cười Với Tôi
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342264
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2264 lượt.
Rõ ràng là có chuyện xảy ra lại bị anh ta giả vờ như không có gì, tôi thực sự chịu đủ rồi!
Lí Đông Lâm lại tự động tìm đến cửa hỏi tôi có cần hắn giúp tôi bắt kịp tiến độ môn Vật Lí và Tiếng Anh hay không, tôi đoán là Đinh Trạch nói cho hắn tôi không giỏi hai môn này.
Nhưng mà đúng lúc tôi đang lo không có người nào xuất sắc hướng dẫn cho tôi thì người này lại đâm đầu vào nòng súng. Tôi cười vui nghiêng ngả đồng ý với Lí Đông Lâm, bàn bạc thời gian ôn bài là vào buổi chiều ngày cuối tuần, nhưng mà tôi không chọn cùng địa điểm quầy sách kia như với Chu Dật, không biết xuát phát từ tâm lí gì, có thể là không muốn gợi lại hồi ức, có thể là không muốn để những người khác đến thôi.
Mối quan hệ kì lạ
Lí Đông Lâm không hổ là cao thủ trong cao thủ của toàn ban, tuy rằng giải thích không đơn giản rõ ràng như Chu Dật, một lần liền hiểu, nhưng lối suy nghĩ lại vô cùng rõ ràng, đều rất hợp lí, hơn nữa lại đặc biệt kiên trì, vấn đề nào không hiểu hết hắn lại một… hai… ba lần giảng lại cho tôi, cho đến lúc tôi hiểu rõ ràng thôi.
Hôm nay thời tiết không tệ, báo trước đại hội thể dục thể thao mùa đông cuối tuần sau hẳn là sẽ tổ chức thành công.
Tôi chống cằm hỏi Lí Đông Lâm: “Đại hội thể dục thể thao cuối tuần sau, cậu có tham gia hạng mục nào không?”
Hắn vừa xoay bút vừa trả lời tôi: “Ngày đầu tiên thì có, 1200 mét nam.”
Hắn nghe xong, cong khoé miệng nhìn tôi.
“Nhìn tớ làm gì vậy?”
“Không có gì, lúc học năm nhất, ở trên bảng xếp hạng năm tớ đã thấy qua tên của cậu, xếp hạng nhất, lúc đó một lòng muốn vượt qua cậu, nhưng sau đó không biết có chuyện gì xảy ra mà tên của cậu càng ngày càng xếp phía sau, trong lòng tớ nghĩ đến một cô gái sa ngã, nhưng đâu nghĩ đến lên năm ba lại quen biết cậu
Tôi cười khổ, đích thật là sa ngã mà, sa ngã một năm rưỡi mới phấn đấu lại.
Ở cùng một chỗ với Lí Đông Lâm không nhạt nhẽo, ngoại trừ cùng làm bài với hắn, còn tán gẫu với hắn cũng rất có chủ đề, cho nên qua mấy giờ ở chung đều vui vẻ.
Sau khi tạm biệt hắn, tôi lang thang ở trên đường, cây xanh trên lối đi bộ đều dần dần khô héo, tôi đi được một nửa mới phát hiện ra con đường này lại là con đường buổi tối hôm đó tôi và Chu Dật cùng nhau tản bộ.
Tôi nhón chân làm ra vẻ khờ dại cưỡng hôn anh ta, để lại bức ảnh. Không biết bây giờ bức ảnh đó có phải đã bị anh ta ném đi hay là cắt bỏ rồi không. Chiếc máy ảnh kỹ thuật số anh ta mua dùm tôi cũng bị tôi cho vào xó, không dùng nữa.
Tôi hận bản thân mình không có tiền đồ, hận tôi sản sinh tình cảm với thầy giáo của mình, hận bản thân cam chịu, tôi hận rồi tôi thảm thương thừa nhận tôi không có cách nào không quan tâm đến Chu Dật cả.
Thời gian tổ chức đại hội thể dục thể thao là từ tuần ba đến tuần năm, hai ngày trước cuối tuần này chắc chắn mọi người không có cách nào yên tâm ôn tập, Chu Dật cũng nghĩ tới điểm ấy, nên tiết sinh hoạt và thể dục, còn có tiết dạy của chính mình đều nêu ra cho học trò mấy việc có trong hạng mục thi đấu để chuẩn bị luyện tập.
Trong đó, Lục Hạo làm người đứng đầu, toàn thân mát lạnh chạy tới chạy lui ở trên sân tập của trường, tôi nhìn đến mức cảm thấy ớn lạnh.
Những bạn học tham gia thi đấu nhảy cao, chạy nhanh, ném tạ… đều tràn đầy tự tin nhảy tới nhảy lui.
Là một fan trung thành kiêm đội cổ động viên, tôi và Lăng Linh run rẩy trong góc, ánh mắt lại lướt nhanh tới gần Chu Dật, tay đút túi quần, thần thanh khí sảng đứng ở trên đường chạy giúp đỡ Lục Hạo và trò chuyện về kế hoạch.
Nhìn qua hình bóng của anh ta rất gầy, áo khoác màu đen bị gió thổi phồng lên, lộ ra bên ngoài cánh tay đang cầm đồng hồ bấm giây, ánh mắt nhìn theo Lục Hạo, thỉnh thoảng lại mím môi.
Đột nhiên, anh ta hình như cảm nhận được ánh mắt của tôi, bình tĩnh quay đầu lại.
Tôi bị gió lạnh thổi đến mức cổ họng đau nhức, bất ngờ không kịp phòng bị, không kịp thu h, không thể làm gì khác hơn là ngây ngốc cùng anh ta nhìn nhau, đại khái qua vài giây, anh ta dời đi tầm nhìn trước.
Tôi lúc này mới bất mãn quay đầu đi.
Lăng Linh ở bên cạnh trông thấy toàn bộ quá trình, cái mũi hồng tiến lại gần: “Ánh mắt của thầy nhìn cậu rất phức tạp.”
Tôi thất vọng gật đầu: “Ừ.”
“Cậu nói cậu đi, sao lại vướng mắc với thầy, có thể có kết quả gì chứ, lúc cậu lên đại học thì làm sao bây giờ?”
“Không nghĩ đến những việc này, tớ biết tớ ngốc, đối với tớ ngu ngốc ngu ngốc đến thành thói quen, tạm thời không sửa được.”
“Cậu nói xem thầy có phải là lo lắng, không muốn ảnh hưởng cậu thi vào trường cao đẳng hay không, vậy mới không chú ý, lạnh lùng với cậu như thế chứ?”
Tôi không nói tiếp, thở dài, oán giận nhìn chằm chằm bóng lưng của Chu Dật, lén lút chỉ tay về nơi đó.
Tuần lễ thứ ba mà đám năm ba chúng tôi khao khát, hừng hực khí thế hoang dã, khiến mọi người vô cùng kích động, cuối cùng đã tới. Sáng sớm, vừa đẩy cửa phòng học ra đã thấy bọn Lục Hạo thay quần soóc, áo ngắn tay mát mẻ nhảy tới nhảy lui, xung quanh là những tiếng cổ động cho các vận động viên.
Chu