Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thầy Ơi Em Ghét Thầy !

Thầy Ơi Em Ghét Thầy !

Tác giả: Hoa Cười Với Tôi

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342274

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2274 lượt.

ua, hai tay tôi bị bọn họ kẹp lại rất khó chịu, lúc bị tha đi còn cười khúc khích vẫy tay tạm biệt với người nước ngoài.
Sau đó dựa vào vai của Lăng Linh, buồn rầu kêu lên: “Khó chịu quá! Gọi Chu Dật đến đi!”
Lí Đông Lâm đang lôi kéo tay tôi thì dừng lại, dường như bắn một cái nhìn thắc mắc về phía Lăng Linh, Lăng Linh vội vàng tiếp lời tôi: “Đạm Đạm, cậu xem cậu say thành cái dạng gì rồi, thầy Chu đã tan ca, chúng ta thì đang ở quán bar mà.”
Tôi cọ cọ vào một con cá chép đứng lên: “Tớ biết, tớ biết, tớ muốn gặp anh ta! Hu hu hu …”
Lăng Linh khó xử đặt tôi lên sô pha: “Tớ điện thoại cho thầy.”
“Không được!” Tôi vung tay ngăn cô nàng lại “Không thể gọi cho anh ta...”
“Vậy?...” Lăng Linh vô cùng khó xử, không biết nên làm cái gì bây giờ.
Tôi ngồi phịch trên sô pha da một hồi, đột nhiên nhớ tới cái gì, lảo đảo chạy ra sân thượng bên ngoài, duỗi dài cổ nhìn chiếc xe màu đen còn đang ở chỗ kia.
Vào lúc đó, đột nhiên tôi giống như bị điểm huyệt khóc, oa oa khóc rống lên: “Hu hu hu, tớ chính là muốn gặp anh ta, Lăng Linh…”
“Lăng Linh, đi vào lấy cho cậu ấy một cái khăn ấm.” m thanh của Lí Đông Lâm vang lên phía sau tôi.
Tôi từ chối lau khô nước mắt, quay đầu lại một cách đẹp mắt, hé ra một khuôn mặt ngơ ngác nhìn hắn.
Vẻ mặt của Lí Đông Lâm ở dưới ngọn đèn không thể đoán được, khẽ hỏi tôi: “Cậu muốn gặp thầy Chu ư?”
Cồn đã làm cho đại nào của tôi nói chuyện không lịch sự: “Ừ, tớ muốn, làm sao bây giờ?”
Hình như hắn thở dài, kéo tôi khỏi mặt đất: “Trước hết lau mặt đi đã.”
Nói xong xoay người tìm một nhân viên phục vụ, chẳng biết đang nói cái gì, tôi lợi dụng lúc hắn nói chuyện, lắc lư bất định đi xuống lầu. Khí lạnh ngay lập tức áp sát, tôi mặc áo ngắn tay, tay liền nổi da gà.
Tôi chạy đến trước chiếc xe kia, cố gắng nhìn xung quanh bên trong, nhưng cái gì cũng không có, thùng xe trống không.
Lăng Linh từ trên lầu chạy xuống, kéo tôi để phòng ngừa tôi đụng vào người đi đường: “Tớ gọi điện thoại cho thầy Chu rồi, thầy nói thầy đã biết cậu xảy ra chuyện, đã đến rồi.”
Tôi hoảng hốt quay đầu hỏi cô nàng: “Ai nói mà anh ta biết?”
“Ừ, tớ cũng không biết vì sao thầy lại biết?”
Cả người tôi dầm mưa to bị ướt đẫm, cố chấp đứng ở dưới cầu thang đợi Chu Dật, Lăng Linh không lay chuyển được tôi, cùng đứng cạnh tôi.
Mà Lí Đông Lâm, vẻ mặt ở trên cầu thang nhìn tôi, lẳng lặng đứng ở nơi đó.
Tôi không biết đợi bao lâu, có lẽ là chỉ trong chớp mắt, đã thấy Chu Dật ẩn nhẫn tức giận đi về phía tôi, anh ta che cây dù màu đen, ăn mặc phong phanh giống như tôi.
Tôi giống như là nằm mơ giữa ban ngày.
Tôi run rẩy đứng lên, anh ta chạy tới trước mặt tôi, khoé mắt, đuôi lông mày đều lạnh lẽo, thấy cả người tôi ướt đẫm, càng không nói hai lời kéo tôi vào dưới ô.
Tôi bướng bỉnh căn đôi môi run rẩy, Chu Dật bỗng dung nắm cằm tôi, bức tôi nhìn thẳng hai mắt sắc bén của anh ta, mỗi chữ mỗi câu đều tức giận bức người nói: “Chu Đạm Đạm, thầy thực sự là quá thất vọng với em rồi.”
Tôi không đẩy anh ta ra, nước mắt lại một lần nữa không chịu thua kém mà chảy xuống: “Em cũng rất thất vọng đối với thầy!”
Anh ta bung dù đứng ở trong mưa, đôi mắt đen kị nhìn tôi, không đành lòng mà giơ tay lau nước mắt cho tôi, tôi phẫn nộ kéo tay anh ta ra: “Thầy có biết vì sao em thất vọng với thầy không?”
“Bởi vì thầy ngay cả một cô gái mười tám tuổi cũng không bằng! Thầy ngoài miệng thì nói không thích, lại còn đuổi theo em, em là gì của thầy hả, không cần thầy chăm sóc như thế, thầy là một loại người nhát gan.”
Vẻ mặt anh ta tái nhợt, trước nắm cổ tay tôi: “Chu Đạm Đạm, em theo thầy về nhà.”
“Ai muốn về với thầy, em không cần. Thầy buông ra!”
Tôi dùng sức thoát ra khỏi tay anh ta, còn tiện thể đá anh ta một cái, sau đó rống lớn một câu: “Thầy! Em ghét thầy!” Liền xoay người chạy…
Mưa to giống như viên đạn bắn vào người tôi, đối với tôi đã không còn cảm giác đau đớn, ý nghĩ vừa bị cồn làm mê muội đã bị nước mưa gột sạch, tỉnh táo lại.
Tôi đi trên đường, còn không bằng một con chuột ướt sũng, có đôi tình nhân tốt bụng đem cái ô dư ra cho tôi, tôi cười từ chối. Tôi chỉ muốn cho trận mưa này thức tỉnh mình, làm cho tôi không còn si mê con người nhát gan Chu Dật này nữa!
Tôi ướt sũng lang thang trên đường, không dám về nhà.
Lbiết Chu Dật thì ngược lại với tôi, đang ở trên đường lo lắng tìm tôi.
Áo khoác của tôi bỏ quên trong quán bar, trên người chỉ còn khoảng ba mươi mấy đồng, ở trạm taxi kêu một chiếc xe, báo ra địa điểm của một người quen, cuối cùng trả tiền thì tiêu hết gần ba mươi hai đồng.
Chỗ này tôi đã tới hai lần, vừa xa lạ vừa quen thuộc như vậy, tôi ướt sũng đứng trong thang máy, cảm thấy bản thân lại làm một chuyện ngu xuẩn.
Nhưng tôi làm nhiều chuyện ngu xuẩn như vậy, bạn cũng quan tâm chuyện này sao?
Tôi đi tới trước cửa nhà anh ta, lẳng lặng đứng một lúc, sau đó do dự ôm đầu gối ngồi ở cửa.
Liên quan đến việc mắc mưa, cả người tôi đều đang lạnh run, tay chân cứng ngắc, môi lạnh buốt, quần áo ẩm ướt, mưa lạnh xâm chiếm cùng việc tiếp xúc vớ