Tác giả: Hoa Cười Với Tôi
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342282
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2282 lượt.
i sàn nhà lạnh giá, một sự bứt rứt lan tràn đến toàn thân lạnh lẽo.
Tôi lấy tay lau khô nước trên mặt, vẫn ngồi tại chỗ không nhúc nhích.
Có lẽ rất nhiều năm sau, tôi sẽ cảm thấy quyết định lúc này của tôi không ngu ngốc, suy nghĩ cũng không cần suy nghĩ làm ra một số chuyện không có lí trí, nhưng hiện tại tôi không quan tâm, tôi giữ vững dũng khí dám yêu dám hận chạy tới cửa nhà Chu Dật chờ anh ta, mặc dù không biết anh ta không ở nhà.
Nếu đêm này, tôi không cương quyết làm như vậy, tôi nghĩ tôi sẽ hối hận, nhưng tôi không muốn khiến cho mình lúc còn trẻ như vậy lại làm rất nhiều rất nhiều chuyện hối hận, thế cho nên sau này già rồi, một phần ba hồi ức của tôi tất cả đều là hối hận.
Tôi ôm đầu gối ngồi ở cửa nhà anh ta thật lâu thật lâu, điện thoại di động hết pin tắt máy, tôi không biết thời gian.
Giữa lúc tôi sắp buồn ngủ thì thang máy đối diện “Đinh” một tiếng làm tôi giật mình tỉnh giấc, tôi vội vàng đứng thẳng dậy, linh tính mạnh mẽ nói cho tôi biết là Chu Dật.
Cửa thang máy chậm rãi mở ra, bên trong đi ra một thân ảnh uể oải, cây dù đen ban đầu đã không còn, mái tóc đen dày cũng không còn hình dạng.
Vẻ mặt Chu Dật trắng bệch lấy ra chiếc chìa khoá đi về hướng tôi, sau đó ngẩng đầu, tay dừng lại giữa không trung, cùng lúc kinh hỉ nhìn tôi, bước qua.
Môi của anh ta hơi mở ra, âm thanh trầm thấp khàn khàn: “Em… Sao lại ở chỗ này?”
Tôi cắn môi, thì thào nói: “Thầy…”
“Em đứng lên trước đi.”
“Chân tê rồi, không đứng lên được.” Tôi đáng thương nói.
Anh ta ngồi xổm xuống, hai tay vắt ngang hai tay của tôi, ôm tôi lên. Lập tức lấy chìa khoá ra mở cửa phòng.
Tôi dè dặt kéo góc áo của anh ta: “Thầy, em đến để xin lỗi.”
“??”
“Vừa rồi ở cửa quán bar em không nên nói thầy như vậy, em sai rồi, sau này em không bao giờ sẽ đến làm phiền thầy nữa…”
Tôi còn nói chưa dứt lời, cả người đã bị anh ta ôm chặt, trọng lượng cơ thể hầu như đều dựa vào trong ngực anh ta, cằm bị bàn tay to của Chu Dật nâng lên, một nụ hôn cực nóng cứ như vậy ấn xuống.
Cả người tôi giống như bị lửa đốt, từng giọt mưa trên mái tóc đen của anh ta rơi xuống xương quai xanh của tôi hoá thành dòng nước chảy vào trong quần áo, tay kia vuốt ve sau lưng tôi.
Đôi môi nóng bỏng chặt chẽ đè nặng tôi, ở trên môi tôi trằn trọc vụng trộm ma sát nhiều lần, thân thể của tôi dần dần nóng lên, thậm chí còn sinh ra một loại dục vọng không thể cưỡng lại, xem xét, nhón ngón chân nhiệt tình đáp lại anh ta.
Chu Dật kéo gáy tôi, tôi lảo đảo ngã lên sô pha, anh ta ôm tôi, chiếc lưỡi linh hoạt cạy mở khớp hàm của tôi, tiến quân thần tốc, mút, liếm...
Tôi thở càng ngày càng gấp, thân thể mềm mại không xương leo lên trên người anh, nhắm mắt lại.
Đôi môi hơi mỏng của anh ngậm cánh môi tôi, ngu muội khẽ nói thầm với tôi: “Xin lỗi.”
Tôi thở càng ngày càng gấp, thân thể mềm mại không xương leo lên trên người anh, nhắm mắt lại.
Đôi môi hơi mỏng của anh ngậm cánh môi tôi, ngu muội khẽ nói thầm với tôi: “Xin lỗi.”
Tôi nhất thời không nghe rõ ý tứ của anh, vì vậy mở mắt ra nhìn anh.
Chu Dật cúi người xuống, hai tay chống trên sô pha, từ trên cao nhìn xuống ôm sát tôi vào trong ngực, nước mưa theo sợi tóc của anh rơi trên xương quai xanh gợi cảm của anh, dọc theo làn da nhẵn bóng tiến vào trong quần áo.
Trong nháy mắt tôi miệng khô lưỡi khô, đầu lưỡi liếm liếm.
Tôi không được tự nhiên thoát ra khỏi lòng anh, ấp a ấp úng nói: “Trên người chúng ta đều là nước, rất khó chịu, nếu không thì anh… Á…”
Trong mắt anh tràn đầy ý cười thoả mãn, cố ý đưa mặt tới gần miệng tôi: “Nếu không thì cái gì?”
“Có muốn hay không…” Vốn là một câu trong sáng vô tư nhưng trong ánh mắt đen tối của anh hình như trở nên vô cùng bất chính, tôi thiếu chút nữa cắn phải lưỡi của mình, anh lại truy hỏi một lần nữa, tôi mới ngượng ngịu bẻ ngón tay, tránh né ánh mắt nói: “Nếu không thì… anh cởi... á, áo quần ra…?”
Anh lộ ra ánh mắt hơi khác, ôm tôi cười khẽ một hồi lâu, tôi thẹn quá hoá giận đẩy đẩy anh: “Không cởi thì thôi, quên đi. Thả em ra!”
Chu Dật lúc này mới thu lại sắc mặt cười cười, vỗ vỗ gương mặt của tôi: “Em nằm sấp trên người anh giống như một quả cầu lửa, nhanh đi tắm rửa đi.”
“Tắm… rửa?” Ý nghĩ không tốt của tôi bay tới cảnh giới bất lương.
Anh thay tôi chỉnh lại nhiều nếp nhăn quần áo trên cơ thể, gật đầu: “Ừ, tắm rửa rồi ngủ, để tránh cho em bị cảm.”
…
Hoá ra là tắm rửa xong rồi ngủ…
Tôi nặng đầu đứng dậy từ trên người anh, nhẹ nhàng bay tới WC, nhìn bộ mặt đỏ tới mang tai, quần áo lôi thôi của mình ở trong gương mà xấu hổ đỏ mặt, đột nhiên nhớ tới mình còn không cầm quần áo để thay, vì vậy lo lắng mở cửa, phát hiện Chu Dật đã cầm áo quần sạch đứng ở cửa.
Tôi đoạt lấy áo quần trên tay anh, đóng cửa lại, hai gò má nóng đến mức có thể nướng được khoai.
Nghĩ đến hành động nhiệt liệt trên sô pha vừa nãy, tôi lại co rúm lần nữa, vòm ngực rắn chắcChu Dật dưới chiếc áo sơ mi trong suốt như ẩn như hiện, dựa vào trên người anh còn