Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa
Tác giả: Hoa Cười Với Tôi
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342453
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2453 lượt.
có thể nghe thấy tiếng tim đập mạnh mẽ, khiến cho tôi miệng khô lưỡi khô, ý nghĩ không nói cũng đen tối, mặc anh sắp đặt.
Tôi vội vã tắm rửa sạch sẽ, cầm khăn vừa lau tóc vừa đi ra ngoài, Chu Dật đã một thân nhẹ nhàng khoan khoái ngồi trên sô pha.
Anh mặc một bộ áo ngủ cotton ca rô màu xanh da trời, cầm dao gọt vỏ cam, thấy tôi đi ra, nhíu mày ý bảo tôi đi qua đây ngồi.
Bên ngoài mưa vẫn rơi, nhưng mà nhỏ hơn rất nhiều, vì vậy ánh trăng mờ mịt dưới màn mưa vẫn nhìn thấy được lờ mờ, tôi tắm rửa xong cũng cảm thấy tinh thần tốt hơn rất nhiều, ngồi bên cạnh Chu Dật chăm chú nhìn anh gọt vỏ cam, sau đó buồn chán cầm điều khiển từ xa ấn tới ấn lui cũng không tìm được chương trình nào coi được.
Chu Dật liếc mắt ngắm tôi, khoé miệng nhếch lên: “Muốn xem cái gì?”
Tôi mệt mỏi ngã vào sô pha: “Cái gì cũng không muốn xem.”
Anh đưa qua một nửa quả cam, tôi hời hợt liếc mắt, sau đó yếu ớt nói: “Chia làm từng múi cho ai gia, không thì ăn không hết.”
Anh hí mắt, bàn tay to nhéo nhéo mũi tôi, tức giận: “Em không ăn thì anh ăn hết đó.”
Tôi vừa nghe, vội vàng đứng dậy nhận quả cam: “Đừng đừng đừng, em ăn em ăn.”
Anh đắc ý ăn từng múi, sau đó dùng khăn giấy lau miệng.
Tôi cẩn thận từng li từng tí lột mấy sợi sơ màu trắng trên quả cam, Chu Dật ở bên cạnh đọc báo, tôi di chuyển đến gần anh, cười giống như là một con mèo ăn trộm được thịt, hỏi anh: “Thầy, thầy còn nói thầy không thích em!?”
Anh nghe xong không hề phản ứng, ánh mắt cố định trên tờ báo vẫn không nhúc nhích, hình như căn bản không nghe được.
Tôi nóng nảy, đẩy đẩy cánh tay anh: “Nè nè, hỏi anh nói đấy.” Bạn đang đọc truyện tại website:
Anh liếc mắt coi thường tôi, giọng điệu kia giống như là một quý ông: “Chu Đạm Đạm, anh có nói qua là anh không thích em sao?”
“Anh!” Tôi ngừng thở, cái này hết sức n
Tôi lại suy nghĩ lại, “Khà khà khà khà.” Cười rộ lên, cười đến mức được gọi là một nụ cười nham hiểm, ghé vào trên lưng anh hỏi anh: “Bản mo-rát, anh thừa nhận đi, anh mau mau thừa nhận việc kia cho em, anh lúc nào thì coi trọng Chu Đạm Đạm mỹ lệ vô song thiên hạ đệ nhất thế?”
Anh vươn tay phải vỗ lưng tôi, tóm tôi từ trên người anh xuống, lạnh lẽo hung ác gõ trán tôi: “Mỹ lệ vô song, thiên hạ đệ nhất?”
Tôi nháy mắt khiêu khích: “Đúng vậy, anh mau thú nhận đi, lúc nào?”
Anh lộ vẻ mặt nghiêm túc, chăm chú tự hỏi một lát rồi buồn bã lắc đầu: “Thực sự không biết, nhưng mà anh hình như cũng chưa nói anh thích em mà?”
“Cái gì!!! Chu Dật, anh, cái tên biến thái này, anh đùa giỡn với em hả, anh…” Tôi nắm vai anh lắc qua lắc lại.
“Được rồi, được rồi, đừng lắc nữa.” Anh bất đắc dĩ ôm tôi vào lòng, không cho tôi nhúc nhích.
Tôi ngửi thấy mùi thơm của sữa tắm trên người anh, bĩu môi giả bộ vô tội: “Thầy này, thầy bảo học sinh của thầy có tình cảm thế này thì làm sao chịu nổi.”
Anh buồn cười nhéo nhéo cằm tôi, không biết từ đâu mang ra máy chụp ảnh kỹ thuật số, giống cái của tôi như đúc, tôi còn chưa kịp né tránh, hướng tôi bấm flash tách tách.
Tôi tạo dáng trợn mắt há mồm dữ tợn, một lát sau một tấm ảnh hình chữ nhật xuất hiện trên tay, quả thực là vô cùng thê thảm. Chu Dật cầm ảnh chỉ lén cười sung sướng, tôi nhìn bức ảnh xấu đến thương tâm kia, cố gắng nhịn việc cho Chu Dật ăn đấm, nhảy lên ghế sô pha chém giết tấm ảnh trong tay anh.
Anh cố ý đem ảnh chụp lên cao không cho tôi cướp được, tôi đứng trên sô pha nửa ngày cũng tịch thu được, liền dấy lên bất mãn ngồi xuống lườm anh: “Anh mua cái này lúc nào vậy?”
Anh nhìn tôi từ bỏ ý đồ cướp giật, bỏ tấm ảnh vào trong túi áo ngủ, nói: “Lúc mua giúp em, anh thấy thú vị nên mua thêm một cái.”
“Nham hiểm, gian xảo!”
Anh cười híp mắt, sờ sờ đầu tôi: “Không còn sớm nữa, ngủ đi.”
Tôi ngã vào trên người anh chơi x“Không ngủ có được không? Em tỉnh rượu, ngủ không được.”
Hai tay anh nhẫn tâm kéo hai má tôi, vô tình nói: “Em không ngủ nhưng anh muốn ngủ, em ở trên sô pha chơi một mình đi.”
Tôi nằm ôm cổ anh: “Không được, không được. Không cho anh ngủ.”
Anh giả vờ lạnh nhạt: “Em học sinh này sao lại không quan tâm thầy giáo như thế chứ!”
Tôi cũng lạnh lùng nhìn anh: “Anh thầy giáo này sao lại không yêu thương học sinh như thế chứ!”
Anh xì một tiếng bật cười, ôm ngang người tôi lên giữa không trung: “Không ngủ đúng không? Vậy em và anh cùng đi giặt áo quần bẩn, được không?”
“Không được!”
“Không giặt quần áo thì ngủ, cho em tự chọn!”
“Em chọn C!”
“Đã quên nói với em, C là viết bài làm văn cho anh.”
“A A a a, em muốn đi ngủ.”
Gian kế được thực hiện, Chu Dật ôm tôi đặt trên giường ngủ của phòng dành cho khách, thay tôi đắp chăn, tắt đèn.
Tôi thật sự không ngủ được, mở to hai mắt trong bóng tối nhớ lại những màn vừa xảy ra, vui vẻ cười ra tiếng. Bình thường Chu Dật khiến cho người ta cảm thấy chín chắn bình tĩnh, nhưng ở trước mặt tôi lại giống như một đứa trẻ to xác, không có uy nghiêm của thầy giáo chút nào cả.
Ngoài cửa sổ vốn là một mảng yên tĩnh, lại không biết ở tầng lầu nào đột nhiên phát ra tiếng đàn pian