XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thầy Ơi Em Ghét Thầy !

Thầy Ơi Em Ghét Thầy !

Tác giả: Hoa Cười Với Tôi

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342466

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2466 lượt.

n ngoãn, tức là không làm bài tập toán, cũng không nghe nhạc Tiếng Anh, dùng con mắt thẳng tắp ôm lấy anh, nghe giọng nói trầm thấp tuyệt vời của anh, nhìn anh mỉm cười như cây trong gió xuân của anh, cũng là một loại hưởng thụ.
Thỉnh thoảng nhìn chăm chú đến nỗi thất thần thì bị ánh mắt trách cứ của anh làm cho tỉnh lại, mới tập trung tinh thần học tập.
Hết tiết một, anh bị một đám người vây quanh ở trên bục giảng hỏi một số vấn đề, mà tôi, để tránh bị nghi ngờ vẫn ngồi ở chỗ của mình xem cổ văn, đang muốn đứng dậy đi WC thì gặp phải Lí Đông Lâm ở cửa.
Hắn đem theo cặp sách của tôi, mặt lộ vẻ áy náy: “Thật xấu hổ quá, bây giờ mới đưa tới cho cậu được, không làm lỡ môn học của cậu chứ?”
Tôi thấy ánh mắt xung quanh đều nhìn chòng chọc thì vội vàng nhận lấy cặp sách: “Không có đâu. Dù sao thì cặp xách của tớ cũng không để cái gì cả!”
Hắn cười cười: “Vậy thì tốt rồi, tớ đi xuống phía dưới trước đây.”
Tôi xoay người trở lại phòng học, hắn lại nói với tôi: “Buổi trưa, cùng nhau ăn được không?”
Tôi liền cảm thấy ở phía sau có một ánh mắt đáng sợ từ trên bục giảng phóng tới, tôi dựng đứng cột sống, bối rối nói: “Hôm nay tớ và An Nhược có hẹn đi ăn rồi, lần sau đi!”
Hắn thất vọng gật đầu, đi xuống lầu.
Tôi ôm cặp sách, đi qua bục giảng, cố lấy can đảm hướng về phía trước, mắt lén liếc nhìn.
Chu Dật đang cười như không cười nhìn tôi, tôi vội vàng trở lại chỗ ngồi.






Đản Đản thất vọng
Thời gian ăn trưa sắp đến, Lăng Linh nhìn ra sự phân vân của tôi, vì vậy lanh lợi chạy lên bục giảng, quang minh chính đại hỏi Chu Dật: “Thầy Chu, buổi trưa thầy có việc gì không? Cùng chúng em đi ăn cơm đi ạ!”
Mấy học sinh nữ vây quanh bên cạnh Chu Dật cười trộm mấy tiếng, đều nhìn Lăng Linh.
Thực ra ở Nhất Trung, bình thường có thể thấy cảnh giáo viên tuổi còn trẻ lại được hoan nghênh cùng học sinh lớp mình đi ăn cơm, tất cả mọi người đều không cảm thấy kì lạ, nhưng mà từ lúc Chu Dật đến, ngoại trừ lần trước chúng tôi mời anh đi ăn cơm ở ngoài, thật sự là chưa hề cùng anh ăn bữa trưa.
Ở lớp học, tuy rằng Chu Dật vừa khiêm tốn vừa dịu dàng như quân tử, tính tình tốt đến không thể chê, lớp học không có mấy học sinh ghét anh, nhưng không hiểu sao anh luôn luôn mang theo một loại cảm giác xa cách, thế cho nên cho đến bây giờ không có học sinh nào mời anh ăn cơm trưa.
Thành phố A là một thành phố phía Nam, phần lớn mọi người thích ăn cay, cho nên một cửa hàng nổi tiếng với vị ngọt không hấp dẫn với học sinh trường chúng tôi, làm ăn cũng không tốt bằng nhưng nhà hàng khác trong trường học, chúng tôi chọn một bàn tròn ngồi xuống.
Nếu là Chu Dật mời, tự nhiên việc gọi món ăn sẽ giao cho anh.
Chu Dật cầm thực đơn tuỳ ý lật qua lật lại, hỏi người phục vụ bên cạnh: “Có cơm chiên Tam Tiên không?”
“Có, là thương hiệu món ăn của chúng tôi.”
Anh gật đầu: “Vậy cho một phần.”
Sau đó, anh chuyển giao thực đơn: “Các em xem thích cái gì thì gọi.”
Mấy người chúng tôi thương thương lượng lượng một hồi, cuối cùng gọi hai mặn hai chay nhìn qua có vẻ
Đàm Tư Tư và Trần Tống không cùng đi ăn cơm với Chu Dật lần trước nên hai người bọn họ có vẻ đặc biệt kích động, Trần Tống ngồi bên trái Chu Dật, tò mò nhô đầu, hỏi một vấn đề tầm thường mà toàn bộ thế giới học sinh sẽ hỏi giáo viên: “Thầy này, thầy có bạn gái chưa?”
Lăng Linh dừng động tác uống trà, cười thầm.
Lúc này tôi không dám cúi đầu, vội vàng giả bộ cảm thấy hứng thú nhìn Chu Dật. Chu Dật tay nắm chén trà, mắt phượng sáng rực chói loá, nhìn qua như là lo lắng một lát, sau đó hơi nhấc nhấc cằm, nhẹ nhàng gật đầu.
Con mắt của Trần Tống và những người khác đều sáng, Đàm Tư Tư cũng nhịn không được tò mò hỏi: “Là cô giáo nào của trường chúng ta sao ạ?”
“Không phải.”
“Bạn gái của thầy chắc chắn rất đẹp.”
“Phì!” Tôi không kìm nén được, thiếu chút nữa bật cười.
Lăng Linh ở bên cạnh còn giả bộ bình tĩnh: “Làm sao vậy Đạm Đạm?”
Tôi khoát khoát tay nhịn xuống kích thích muốn cười, Chu Dật nhìn mắt tôi: “Cẩn thận một chút.”
“Vâng ạ.”
Đàm Tư Tư vẫn quanh co, Trần Tống cũng đặc biệt không cam lòng, truy hỏi: “Bạn gái của thầy trông như thế nào ạ?”
Nhưng mà sau khi hỏi, cảm thấy có vẻ không ổn cho lắm, vội vàng bổ sung một câu: “Nhưng mà đây là chuyện riêng của thầy, không nói cũng không sao đâu ạ.”
Chu Dật thản nhiên cười thành tiếng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng rất có từ tính, nói đều đều: “Bạn gái của thầy không được tính là đẹp, nhưng rất có khả năng.” Sau đó thì dừng lại.
Hai người bọn họ cũng thức thời không truy hỏi thêm nữa.
Tôi vừa ăn cơm vừa nhịn xuống vui sướng trong lòng, thiếu chút nữa bị nghẹn đến nội thương.
Nhưng mà trọng tâm câu chuyện rất nhanh đã bị Chu Dật thay đổi, nói về kì thi hàng tháng hai ngày tới. Có người nói Chu Dật cũng là giáo viên ra đề văn lần này, Lăng Linh cười xấu xa hỏi dò anh: “Thầy này, nghe nói thầy cũng tham gia ra đề, có thể tiết lộ không ạ?”
Tôi vội vàng vểnh tai.
Chu Dật suy nghĩ chăm chú