Tác giả: Hoa Cười Với Tôi
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342467
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2467 lượt.
hồi lâu, sau đó thận trọng gật đầu: “Sức ăn của thầy Chu lớp bên cạnh rất kinh người.”
…….
Chu Dật lại sử dụng chiêu bài cũ của anh, cố ý giả bộ hồ đồ!
Nhưng mà Lăng Linh và chúng tôi cũng hỏi chơi thôi, đương nhiên cũng biết Chu Dật sẽ không tiết lộ đề cho chúng tôi.
“Nhưng mà.” Anh dừng lại, “Thầy tin các em cũng đã nhìn ra, trọng điểm lần này là cổ văn, nhớ học thuộc lòng thật kĩ những câu trọng điểm thầy cho các em.”
“A!!” Phùng Yên che miệng kinh hô, “Em cũng học thuộc lòng không được nhiều mà!”
Lập tức bị Đàm Tư Tư cười nhạo.
Bữa cơm trưa này rất bình thường, phần lớn cuộc trò chuyện là vấn đề học tập, như một số vấn đề linh tinh, một số câu xoay quanh Chu Dật, hai câu trả lời qua, mấy câu còn lại là căn bản không đáp, rồi lại rất khéo léo cho mọi người đáp án kiểu ông nói gà bà nói vịt. Có cảm giác hoà nhã dễ gần, nhưng thực tế lại có cảm giác xa cách vô hạn.
Nghĩ đến năm ngoái, lúc đi ăn với các giáo viên khác, cùng nhau ăn xong, thậm chí ngay cả ngày sinh tháng đẻ của anh chị em của giáo viên đó chúng tôi đều rõ như lòng bàn tay, nhưng bữa cơm với Chu Dật này, tuy rằng cũng trò chuyện rất vui vẻ, nhưng cái gì cũng không hỏi đến.
Ra khỏi nhà hàng, anh vẫn là giáo viên chủ nhiệm lớp đẹp trai lịch sự mà cao cao tại thượng.
Phùng Yên nhỏ giọng than một câu: “Thật sự không chỉ là diện mạo hơn người mà còn không thể khinh suất trêu đùa nha!”
Chu Dật giống như là bức tường chắn gió, toàn bộ trên người đều là câu đố, mà người ta không biết phải phá giải từ nơi nào.
Tôi vừa vui mừng vừa sầu não.
Tôi luôn luôn biết anh có một thân phận khác, nhưng anh chẳng bao giờ đề cập qua với tôi
~~~~~
Tan học hai ngày này, để tăng cường ôn tập cho kì thi hàng tháng, Chu Dật luôn luôn phụ đạo cho tôi đến hơn tám chín giờ, ngoại trừ Ngữ Văn, tôi còn cực kì ghét lịch sử và địa lí.
Trong khi phụ đạo, chúng tôi giống như thầy trò bình thường, so với mọi ngày anh càng kiên nhẫn hơn, cũng chịu đựng sắc mặt tính nết của tôi mỗi lúc ngẫu nhiên phát càu nhàu, lúc tôi làm bài anh đều ngồi bên cạnh đọc sách, giống như quản lí sách, cũng không biết có ích lợi gì với anh nữa, mỗi lần tôi hỏi anh, anh đều cười mà không nói, giục tôi làm bài.
Nhiều lần như vậy, tôi cũng lười hỏi lại.
Cả một đêm trước kì thi hàng tháng, tôi làm xong đề rồi nằm xem TV trên sô pha, anh ngồi bên cạnh gọt táo, khéo léo gọt từng vòng từng vòng thật dài vỏ táo cuốn xuống dưới, giống như vòng trôn ốc vậy.
Anh đưa cho tôi một quả táo nguyên vẹn được cắt thành sáu miếng: “Ngày mai, môn thi đầu tiên là Tiếng Anh, lát nữa anh đưa em về nhà, đêm nay đi ngủ sớm một chút, anh ở cổng trường chờ em.”
Tôi cắn táo, mơ hồ không rõ hỏi: “Ngày mai anh làm giám thị phòng thi nào?”
Anh suy nghĩ một lát: “Phòng thi số 4, không phải của em.”
Tôi cười hì hì dựa vào vai anh: “Cũng may anh không coi thi em, nếu không thì lúc em làm bài nhìn thấy anh lại căng thẳng, vậy thì xong đời rồi.”
Anh cười buồn bã, quay đầu sang nhẹ nhàng hôn tôi: “Thi thật tốt nhé, đừng làm cho anh thất vọng.”
Tôi ôm eo anh: “Yên tâm đi.”
~*~
Sáng sớm ngày hôm sau, tôi tự tin tràn đầy đi đến trường học, từ xa đã thấy Chu Dật đứng cạnh cổng chính, hai tay để trong túi áo khoác, diện mạo đẹp trai đứng giữa sương mù dường như nếu không cẩn thận sẽ biến mất không tìm thấy.
Tôi chạy tới thở ra khói trắng, anh nhìn tôi, nhíu mày, đem khăn quàng trên cổ xuống cho tôi mang lên.
May mà còn sớm, cổng chính không có ai, tôi sờ sờ khăn quàng cổ của anh, cười ngọt ngào với a
Anh vuốt tóc tôi: “Vào đi thôi, cố lên.”
Không biết có phải là tôi bị ảo giác hay không, tôi có cảm giác có người đang nhìn chằm chằm.
Lúc thi, thời gian qua rất nhanh, sau khi tôi trả lời hết các câu, cẩn thận kiểm tra lại hai lần rồi nộp bài thi, đi tìm Lăng Linh ở phòng thi bên cạnh, cô nàng cũng rất thần tốc, đã nộp bài đi ra rồi.
Chúng tôi không dò đáp án với nhau, ăn ý nói chuyện khác. Lúc xuống lầu thì gặp phải Lí Đông Lâm, hắn bất ngờ đi tới, quan tâm hỏi: “Thi thế nào rồi?”
“Cũng không tệ lắm.” Tôi cười.
Thành tích của Lí Đông Lâm luôn luôn xuất sắc nhất, cũng khéo nói. Chúng tôi nghỉ ngơi không bao lâu thi bắt đầu vào phòng thi môn thứ hai.
Các kì thi định kì cuối cùng trước kì thi cuối năm đã nhanh chóng kết thúc trong chớp mắt. Trong một năm lãng phí này, hầu như mỗi lần thi tôi đều ngủ cho qua, lần này cảm giác bình tĩnh tự tin làm bài như vậy khiến tôi một lần nữa dấy lên ý chí chiến đấu.
Bởi vì kì thi lần này rất quan trọng, các giáo viên hầu như là thực suốt đêm chấm bài, sau ngày thi thứ hai, chúng tôi đã có thể biết được thành tích của mình.
Bởi vì lo lắng và bất an, trước khi thành tích được công bố trước lớp tôi không gọi điện thoại hỏi Chu Dật.
Cho nên lúc Chu Dật trước sau như một đi vào lớp học, lòng tôi mắc tại cổ họng của mình, hận không thể lập tức biết được thành tích của mình.
Trên tay anh cầm lộ ra một danh sách mỏng, bạn học ngồi ở dãy đầu thậm chí còn rướn người vươn cổ nhìn lên tên trên đó.
Ánh mắt