Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thầy Ơi Em Ghét Thầy !

Thầy Ơi Em Ghét Thầy !

Tác giả: Hoa Cười Với Tôi

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342302

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2302 lượt.

à có thể nhìn thấy trung tâm cái hồ nhân tạo không lớn không nhỏ kia.
Cô giáo dạy toán của lớp năm, Tô Nhã.
Người con trai kia, tôi cũng quen, tên tuổi lẫy lừng.
Học sinh chủ chốt của lớp năm, Trữ Hiên.
Tôi kinh kinh ngạc ngạc đi lên lầu, trong từng tế bào não đều là cảnh tượng vô cùng thân thiết của cô giáo Tô và Trữ Hiên, không thể không nói, cô giáo Tô không biết là được trời ưu ái ban cho một gương mặt trẻ con hay là được chăm sóc tốt mà đi trên đường lớn thực sự nhìn không ra là một vị giáo viên nhân dân, đoán chừng là dù xen lẫn trong đống học sinh cũng không ai nghi ngờ.
Bỏ qua mối quan hệ đạo đức về cô trò không nói, dáng vẻ đẹp đẽ của cô và Trữ Hiên lúc đứng cùng nhau thực sự là xứng đôi ngoài ý muốn.
Nhưng…
Hai tay tôi vắt trên lan can của hành lang, cúi gục đầu, hai người này thực sự là lớn gan, lại dám ngang nhiên hôn nhau ở trong trường học, không sợ bị bắt gặp sao?
Nếu như bị người ta bắt gặp, sẽ có hậu quả gì đây? Giáo viên tuổi còn trẻ cùng học trò chưa có địa vị có thể đứng vững trước dự luận xã hội hay không đây?
Tôi đột nhiên sợ phải đối mặt với Chu Dật.
“Em ở ngoài này làm gì vậy?” Một giọng nói không nóng không giận quấy nhiễu tôi.
Quay đầu lại, đôi mắt của Chu Dật dưới cái kí mắt gọng vàng, ánh lên vẻ nguy hiểm, lưng dựa ở cửa hỏi tôi.
Tôi xấu hổ vén tóc: “Thầy, em… em ngủ quên.”
Anh nhíu mày nhìn chằm chằm gấu quần và đầu gối bị nước mưa làm ướt nhẹp của tôi, đi vài bước ra khỏi phòng học, hình dáng che khuất người bên trong không thể nhìn thấy được bên ngoài.
“Ngã ở chỗ nào?” Nói xong liền tiến tới kiểm tra khuỷu tay của tôi.
Tôi sợ đến mức vội vàng lùi lại mấy bước, liên tục xua tay: “Không có ạ, bị trượt xuống thôi, không có việc gì, thầy đừng căng thẳng.”
Tay anh dừng ở giữa không trung, liếc mắt nhìn tôi, sau đó chậm rãi buông tay xuống. Ngay sau đó anh xoay người, nhẹ giọng nói một câu: “Lần sau nhớ cầm ô, có thể đợi mưa tạnh rồi quay lại. Vào đi.” Xong liền đi vào phòng học.
Tôi chật vật theo sát phía sau anh.
Sau khi ngồi xuống, tôi oán giận trừng mắt hỏi Lăng Linh: “Sao sáng sớm cậu không gọi tớ hả?”
“Tối hôm qua chắc chắn là cậu không ngủ, sáng sớm mới ngại gọi cậu.” Nói xong cô nàng đột nhiên nghiêm túc tiến đến gần tôi hỏi: “Chuyện của cậu và… thầy Chu, sao các bạn ấy lại biết?”
Các bạn ấy, chắc là chỉ Hà Phương Gia và Lôi Hiểu Tuyết.
Nếu các bạn học lớp khác của hai cô nàng đều nghe được tin đồn như vậy, vậy bạn học lớp chúng tôi thì sao?
Có thể đã sớm nghe nói rồi, đến cuối cùng là ai đã tung ra tin đồn như vậy?
Lăng Linh suy nghĩ nửa tiết học, ánh mắt chợt loé lên lại tiến gần qua đây: “Sẽ không phải là… Lý Đông Lâm chứ?”
Tôi bị hỏi đến á khẩu không trả lời được, chẳng biết nói tiếp như thế nào.
Sau khi tan học, một bạn nam cũng ở kí túc xá của trường vừa ướt sũng vừa chạy vào, thở lên thở xuống, nhìn một vòng xung quanh phòng học, sau khi phát hiện ra không có giáo viên, đan điền trầm xuống, giọng thở hổn hển gào to: “Bọn mày đoán coi! Bọn mày đoán xem tao vừa nhìn thấy ai!”
Mọi người trong phòng học đều vứt cho một ánh mắt nghi ngờ.
Hắn vẫn còn đắc ý cười một tràng: “Ha ha, bọn mày 100% đoán không được đâu!”
Tôi yên lặng nhìn bùn đất trên gấu quần của hắn, trái tim đột nhiên nhảy lên.
Quả nhiên, nhìn bầu không khí đã khá tốt trở lại, hắn đứng ở trên bục giảng, nhướn cao mày, vẻ mặt kinh điển, nói: “Tao nhìn thấy, cô giáo dạy Toán của lớp năm và học sinh lớp đó ở Tố - Ái đình.”
Vừa nói, mọi người ở phía dưới bật người lên hứng thú.
Cậu con trai nhiều chuyện nói tiếp: “Mẹ, nếu tao không nhìn kĩ càng, tao vốn không tin! Hai người rất thân mật, anh anh em em, dáng vẻ này thì cô trò cái gì chứ!”
“Tao X (câu chửi tục), tin tức này cũng quá bất ngờ đi.”
Cái này, có một bạn nam bắt đầu kìm nén oan uổng hô to: “Trước đây, tao còn rất mê cô giáo dạy Toán của lớp năm mà, làm cái gì hả, nhanh như vậy đã bị lừa chạy rồi! Vậy nhân vật nam chính là ai hả?”
Cậu con trai nhiều chuyện nháy nháy mắt: “Nói mày cũng không tin, nam chính kia là Trữ Hiên!”
Hơn mười cặp mắt kính đều rơi xuống đất vỡ tung, tim của một cô gái trẻ cũng tan nát theo: “Trữ Hiên…”
Không quá lâu sau, phía dưới lập tức phát ra những thanh âm động đất chua xót: “Cắt, cô giáo kia chẳng qua là coi trọng nhà Trữ Hiên có tiền mà thôi, không ngờ mà, đầu năm nay, thủ đoạn của cô giáo so với chúng ta còn cao hơn nhé.”
“Còn không cũng là chơi đùa thôi, lẽ nào bọn họ thật sự sẽ kết hôn? Tao mới không tin đó.”
Tôi vừa nhìn bọn họ mày một câu tao một câu soi mói Tô Nhã và Trữ Hiên, tim bị một trận lạnh lẽo xâm nhập.
Nữ giáo viên cùng nam học sinh chỉ là ham muốn tiền tài của hắn.
Vậy nam giáo viên cùng nữ học sinh thì sao?
Nếu như chuyện của tôi và Chu Dật bị lộ ra, bọn họ sẽ dùng những từ ngữ chanh chua khó nghe gì để miêu tả chúng tôi đây?
Sẽ dùng loại ánh mắt gì nhìn chúng tôi đây?
Tôi nhìn những bạn học đã cùng nhau trải qua ba năm học, bỗng nhiên thấy rất xa lạ.
Đột nhiên, một âm thanh bực mì