Tác giả: Hoa Cười Với Tôi
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342438
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2438 lượt.
, nhìn thấy tôi quay đầu, bắn ra một ánh mắt sắc bén, híp mắt lại, cảm giác giống như là kẻ thù.
Be be, tôi căn bản không quen người này nhé? Nhìn gì mà nhìn hả!
Đợi chúng tôi đi xa rồi, Chu Dật mới buồn bã nói: “Đó là nhân viên của ba anh.”
“Ơ…” Đây là lần đầu tiên Chu Dật nhắc tới ba của anh trước mặt tôi. Tôi ngẩng đầu nhìn anh: “Trước đây chưa từng nghe anh nói đến ba của anh, ông cũng là giáo viên sao?”
“Không phải.”
“Vậy ông là…”
Anh hình như không muốn tiếp tục đề tài này, chỉ chỉ một nhà hàng Thái Lan ở phía trước: “Muốn đến chỗ đó ăn không?”
…
Tôi yên lặng cúi đầu, anh không chịu nói cho tôi biết thân phận của anh, không chịu nói cho tôi biết thân phậnba anh, cái gì cũng không chịu nói cho tôi biết.
“Làm sao vậy? Không thích à?” Anh hỏi.
Tôi chịu đủ thái độ giấu diếm mọi chuyện của người nào đó rồi, vì vậy chôn hận liếc mắt trừng anh, dứt khoát hất tay anh ra, tự mình ngồi vào chiếc ghế dài khắc hoa ở ven đường: “Đi không nổi! Em muốn ăn KFC cơ!”
Anh kinh ngạc nhướng mày: “Em không phải luôn luôn không thích ăn cái loại đồ ăn này sao?”
“Em giờ này khắc này phút này giây này chính là muốn ăn!”
Tôi và anh mắt to đối mắt nhỏ, hai bên nhìn nhau, cuối cùng Chu Dật thua cuộc, bất đắc dĩ thoả hiệp: “Được được được, em muốn ăn cái gì thì chúng ta ăn cái đó.” Nói xong, anh chìa tay muốn kéo tôi đứng dậy.
Tôi liếc nhìn tay anh, không phản ứng, xoay tay anh quá mức, nói: “Em đi không nổi, anh đi mua đến đây cho em đi!”
…
Qua một hồi lâu, không nghe thấy anh nói gì, tôi nghi hoặc ngẩng đầu nhìn anh, ai biết vừa mới nhấc đầu, chóp mũi đã bị một bài tay to bóp chặt vào, mũi chưa từng bị bóp đau như thế!
Tôi tức giận oán hận Chu Dật.
Hai tay anh khoanh trước ngực, nhìn xuống tôi từ trên cao: “Chu Đạm Đạm, muốn ồn ào thì chúng ta về nhà làm. Bây giờ em lập tức đứng lên cho anh, chúng ta đi ăn, em muốn ăn KFC thì chúng ta ăn KFC.”
“Em nói em đi không nổi! Anh mua đến đây cho em thì ăn!”
Bỗng nhiên trước mặt hạ xuống một bóng ma, Chu Dật khom người trước mặt tôi, một tay nắm cánh tay của tôi, trên mặt lộ ra một nụ cười đầy u ám: “Chu Đạm Đạm, kiên trì của anh có hạn đấy, không đứng dậy anh có thể áp dụng phương pháp bạo lực.”
“Hứ~” Tôi dùng một loại ánh mắt khinh thường đánh giá anh từ trên xuống, đoán anh cũng không dám làm ra hành động bạo lực gì đối với tôi ở nơi công cộng, vì vậy vô cùng đắc ý khiêu khích nhìn anh.
Nửa giây sau, tôi hối hận…
“A!” Bàn tay to của anh bỗng nhiên nắm chặt cánh tay tôi, nhẹ nhàng túm lấy kéo tôi t đứng lên, không đợi tôi đứng vững, anh bình tĩnh cúi người xuống, lập tức nắm lấy eo tôi, nâng tôi lên khỏi mặt đất, sau đó vung qua…
Tôi như một con rối ngốc nghếch bị anh đẩy lên lưng mà không cần tốn nhiều sức, động tác lưu loát nhanh chóng, tôi choáng váng trừng mắt, vì hành động khiêu khích không muốn sống của mình vừa rồi mà thật chán nản.
Nói đúng hơn, tôi cứ để mặc anh lăn qua lăn lại như con chuột trắng bị động.
“Nằm sấp được rồi.”
Vừa dứt lời, anh liền đứng thẳng lên, ở phía sau thân thể tôi nhanh chóng đảo qua, may mà tôi nhanh tay lẹ mắt, bản lĩnh mạnh mẽ như gấu Koala với tay ôm lấy cổ Chu Dật.
“Chu Đạm Đạm… Em muốn bóp chết anh sao?” Chu Dật nghiến răng nghiến lợi gạt ra, tôi vội vàng nới lỏng sức, dựa vào tấm lưng ấm áp của anh, cằm đặt trên vai anh, cố ý thổi vào lỗ tai của anh: “Đây là phương pháp bạo lực mà anh nói hả? Thầy Chu già~”
“Không nên lộn xộn, cẩn thận anh ném em xuống dưới đó.” Anh thấp giọng uy hiếp.
“Khà khà…”
Dọc theo đường đi, người đi đường không nhiều lắm, mấy nam nữ trẻ tuổi dùng ánh mắt mờ ám nhìn tôi và Chu Dật, trái lại anh lại làm như không thấy, tôi cũng thoải mái quay lại nhìn, đột nhiên phát hiện, người ở chỗ cao này chính là không giống nhau, ngay cả tầm nhìn cũng rộng lớn, nhìn được xa hơn.
“Chu Dật, bản cô nương phong anh làm ngựa thần cho em cưỡi!”
Bước chân của người phía dưới lảo đảo, giọng điệu khá ai oán: “Ngựa thần để cưỡi?”
“Ừm, sau này em mệt mỏi anh phải biến thành ngựa để đưa em đi.”
“Ha ha.” Anh khẽ cười to. “Anh rất cao giá đấy, em chi tiền nổi không?”
“Chi tiền không nổi, nhưng mà em sẽ giam cầm anh cả đời, anh còn có thể chọn lựa sao?”
“Hử?” Chu Dật quay đầu lại nhìn tôi đầy ý nghĩa: “Vậy giam cầm cả đời đi.”
“Đương nhiên.”
Tôi nghiêng đầu, từ mặt gương thuỷ tinh sáng sủa sạch sẽ của cao ốc bên cạnh nhìn thấy chính mình và Chu Dật. Hai tay của người con trai nhẹ nhàng đỡ lưng cô gái, sườn mặt đẹp trai lộ ra rải rác những nụ cười. Mà cô gái tóc dài nằm sấp trên lưng người đó hơi nghiêng đầu, đôi mắt đen nhánh ngơ ngẩn nhìn vào kính.
Có lẽ, thực sự là một cảnh yêu chiều ngọt ngào không giới hạn.
Nếu như không có tất cả những thứ dơ bẩn khác.
Tôi trầm tĩnh lại, mềm mại dựa vào trên người Chu Dật, nhỏ giọng, hèn nhát, ghé vào lỗ tai anh nhẹ nhàng nói câu: “Xin lỗi.”
Chu Dật phản xạ có điều kiện mà nghiêng đầu: “Đạm Đạm?”
Tôi không nói nữa, nằm sấp nhắm mắt lại.
Ngày hôm sau, tôi rời giường sớm, tuỳ tiện